Chương 9: Anh Ngủ Yên Thay Đổi Rồi

Anh Ngủ Yên hỏi tôi làm sao có thể ngủ không có điều hoà vào một ngày trời 37 độ được.

Vì không muốn mất thời gian sửa điều hoà nên tôi quyết định đi mua cái mới luôn. Tôi và anh Ngủ Yên ngồi ăn kem que trong lúc ngắm mông anh thợ lắp điều hòa, mỗi người ăn liền một lúc 3-4 cái.

"Tối nay ăn gì?" Anh Ngủ Yên hỏi.

"Thợ xăm bảo là kiêng bò gà hải sản trứng bia rượu."

Anh Ngủ Yên nghe đến đoạn kiêng khem trông cũng rầu rầu.

Trái lại tôi tuy đã ăn sơn hào hải vị suốt mấy ngày qua nhưng cũng không đến mức thiết tha chúng. Thói quen ăn cơm tự nấu đương nhiên không thể ngày một ngày hai mà bỏ được, vì vậy tôi cứ theo lẽ thường đi chợ nấu ăn.

Tối hôm đó khi tôi bưng mâm cơm toả hương thơm nghi ngút lên bàn, anh Ngủ Yên ngạc nhiên lắm. Anh ta nói: "Nếu không phải tôi đi chợ cùng và đứng trong bếp xem, tôi cũng không tưởng tượng được việc cô nấu mâm cơm này."

"Điều gì khiến anh nghĩ vậy?"

"Từ lúc ở đây có ngày nào không ăn quán hoặc mua đồ ăn sẵn về đâu?"

Tôi gật gù tán thành. Có lẽ trong suy nghĩ của anh ta tôi là loại con gái ưa sống hưởng thụ, lười nấu ăn, thần kinh bất ổn động tí là khóc, ham chơi lười làm cả ngày nghịch điện thoại.

Hồi trưa trời nóng không có tâm trạng ăn uống gì nên chúng tôi đi ăn nhè nhẹ mấy que kem Tràng Tiền, sau đó trên đường xăm về còn mua thêm hai hộp kem cất tủ nữa. Có vẻ như việc buổi trưa không ăn đàng hoàng là lí do vào bữa tối, anh Ngủ Yên ăn liền một lúc năm bát cơm với thịt kho tàu. Tôi mới ăn được một bát nhưng sợ không đủ cơm nên nhường cả anh ta.

Anh Ngủ Yên dường như không hề để ý tới việc số cơm trong nồi là có giới hạn nên ăn rất hồn nhiên. Tới khi đồ ăn trên bàn bay sạch anh ta mới hỏi tôi: "Tại sao mấy ngày trước cô đi ăn ngoài mà không nấu cơm?"

"Ý là gì?"

"Cơm ngon mà."

"Ngon hơn cua hoàng đế không?"

"Ngon hơn."

Nghe anh ta khen một cách hư cấu trắng trợn như vậy, mặc dù lòng cảm thấy rất vui nhưng tôi cũng chẳng tin, chỉ chép miệng nói: "Anh đi rửa bát đi."

Vẻ mặt anh ta hơi ỉu, nhưng sau cùng vẫn đi rửa bát. Nhìn cái tên ăn cơm thì nhanh nhưng rửa bát tay chân lại lóng nga lóng ngóng, tôi thầm đoán chắc anh ta là kiểu con trai cưng của mẹ. Do thấy anh ta loay hoay lâu quá nên cuối cùng tôi cũng chạy tới rửa phụ.

Cảm giác có người ở nhà cùng nấu ăn rửa bát lạ lẫm vô cùng.

"Mai có nấu cơm không?" Anh Ngủ Yên hỏi.

"Để xem đã. Xăm với chẳng trổ, sắp đi du lịch rồi mà không được ăn ngon."

Anh Ngủ Yên cau mày hỏi: "Đi du lịch?"

"Ừ. Anh đi không?"

Bị hỏi như thế, anh ta ngập ngừng hỏi: "Đi đâu?"

"Lười làm hộ chiếu, chắc đi trong nước thôi."

"Bao giờ đi?"

"Định là ngày kia. Đống quần áo mua để đi du lịch đó." Tôi đã lên kế hoạch du lịch từ lâu rồi, dự định sẽ mỗi ngày thay 2-3 bộ cho bằng bạn bằng bè.

"Tới ngày nào về?"

Tôi cảm thấy hơi kì lạ về việc anh Ngủ Yên cũng để ý tới ngày tháng, nhưng vẫn trả lời: "Đi khoảng một tuần."

Anh ta bỏ điện thoại ra xem lịch, xem xong biểu cảm có vẻ nhẹ nhõm nói: "Tôi đi cùng cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!