Chương 9: (Vô Đề)

Hai người đàn ông bỗng nhiên lắng xuống, thở hồng hộc trợn mắt nhìn đối phương, lại vẫn giữ thế thủ chặt lấy bên kia, trong căn phòng chỉ

nghe được tiếng 2 người họ nặng nề thở dốc, từng chút từng chút……

Sau cùng Kỷ Nam Phương buông tay trước, Diệp Thận Khoan vẫn không động

đậy, vẫn y nguyên siết chặt cổ Kỷ Nam Phương, nhìn chòng chọc vào mắt

anh: "Cậu và Thủ Thủ đang yêu nhau à?"

Kỷ Nam Phương miễn cưỡng cười, Diệp Thận Khoan ánh mắt sắc nhọn, cánh

tay lập tức gồng sức, tức lồng lộn: "Cậu cũng xứng để yêu Thủ Thủ cơ à?

Loại công tử như cậu! Dựa vào cái gì đòi yêu Thủ Thủ hả? Con bé vẫn còn

là trẻ con, nó chẳng hiểu cái quái gì cả!"

Kỷ Nam Phương buột miệng nói: "Tôi thật lòng đấy."

Ai mà biết Diệp Thận Khoan lại hung tợn y như cũ thụi thêm một đấm nữa:

"Cậu thì có cái gì thật lòng! Thứ miệng nam mộ bụng 1 bồ dao găm như

cậu! Thủ Thủ chỉ là đứa trẻ! Cậu cũng dám xuống tay!"

Thủ Thủ liều mình kéo Diệp Thận Khoan: "Anh cả! Đừng đánh nữa! Anh cả….."

Không biết tại vì sao, Kỷ Nam Phương lần này không tránh né nữa, tùy cậu ta vung tay đá chân, Thủ Thủ nhìn Diệp Thận Khoan không chút kiêng nể,

cú trước mạnh hơn cú sau, chỉ sợ sẽ gây ra án mạng mất, gấp gáp như chực khóc: "Anh cả! Anh cả à!"

Diệp Thận Khoan gân cốt rã rời, cuối cùng buông tay, hung dữ nói: "Kỷ Nam Phương, cậu cứ đợi đấy, xem tôi trị cậu thế nào!"

Rồi túm lấy Thủ Thủ: "Đi theo anh!"

Thủ Thủ bị anh ấy lôi ra ngoài đến lảo đảo loạng choạng, quýnh quáng gọi: "Anh, anh để em thay quần áo đã."

Diệp Thận Khoan cũng tức giận đến mị cả đầu, nhìn áo ngủ trên người cô,

cuối cùng lỏng tay, Thủ Thủ lùi bước chạy lại phía Kỷ Nam Phương, ngồi

bệt xuống xem anh cả mặt đầy máu tươi nằm bất động ở đó, không kìm được

hoảng loạn: "Kỷ Nam Phương! Kỷ Nam Phương anh không sao chứ?"

Anh cựa quậy một cái: "Chết làm sao được."

Diệp Thận Khoan sục sôi, quay lại lôi Thủ Thủ dậy, một tay lại túm lấy

vạt áo Kỷ Nam Phương: "Cậu còn dám nói chuyện với nó à! Cậu thử đụng vào nó lần nữa xem, tôi đánh chết cậu đấy!"

"Cậu đánh đi!" Kỷ Nam Phương lại nhếch miệng cười, thờ ơ không thèm quan tâm: "Dù sao tôi và Thủ Thủ cũng đang yêu nhau, không chỉ đang yêu nhau đâu, tôi còn muốn cưới em cậu nữa, cậu muốn đánh chứ gì, thế thì đánh

đi, tùy cậu!"

Diệp đại công tử nhất thời mà sững sờ, qua nửa buổi mới lấy lại được ý

nghĩ, siết vạt áo Kỷ Nam Phương: "Cậu mà dám không lấy Thủ Thủ, tôi sẽ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!