Chương 7: (Vô Đề)

Buổi tối có bữa cơm gia đình nho nhỏ, rất nhiều khách khứa, đều là người quen thân nhiều đời, đến mừng thọ ông ngoại cô

Thủ Thủ không nghĩ Kỷ Nam Phương cũng tới, anh đưa mẹ anh đến, mẹ anh

vừa nhìn thấy cô đã vui mừng: "Ôi, Thủ Thủ con bé càng lớn càng xinh đẹp này."

Cô lên tiếng: "Chào dì Trần ạ." rồi cũng gọi: "Chào anh Ba."

Sau đó nhân lúc trưởng bối đang nói chuyện, cô tiện thể chuồn đi. Kỷ Nam Phương lại cũng theo cô ra ngoài, cô có chút tức tối, bỗng nhiên xoay

người lại: "Anh theo em làm cái gì?"

Điệu bộ cô lúc tức giận rất thú vị, giống lúc còn nhỏ tranh cãi với anh

lại cãi thua, thực ra cũng chỉ là mạnh đầu miệng. Anh đành cười: "Mấy

ngày nữa anh mời em ăn cơm nhé, đi ăn bào ngư được không?"

Chỉ một câu như thế, cô đã buông lòng nhẹ nhõm. Xem ra hôm đó anh thật

sự say rồi, thế nên mới nhất thời hồ đồ. Thôi bỏ qua đi, xét tình nghĩa

anh em bao nhiêu năm qua, cô tha thứ cho anh vậy.

Cô liền mừng rỡ nói: "Không được, anh mời khách ăn cái gì mà bào ngư chứ, nghe đã ngấy rồi, em muốn ăn lẩu Nghi Mông."

Bữa cơm này chung quy vẫn chưa được ăn, bởi vì đợt cuối năm, đài truyền

hình vô cùng nhiều việc, ai nấy đều hận mình không có đủ ba đầu sáu tay, Thủ Thủ mặc dù là thực tập sinh, nhưng cô cực kỳ chịu khó, lại không

làm cao, đến chủ nhiệm cũng nhìn cô bằng con mắt khác, thế nên nhiệm vụ

công việc tương ứng cũng dần dần tăng thêm. Mà Kỷ Nam Phương trước nay

thoắt ẩn thoắt hiện là thế, Thủ Thủ một khoảng thời gian không gặp anh,

sớm quên béng mất chuyện này rồi.

Những ngày này gặp phải một chương trình, cả tổ chuyên mục bận rộn đến

choáng váng mặt mày, đã gần 8 giờ tối mà còn chưa được ăn cơm. Công việc đã cận kề giai đoạn chót, Đường Đường cùng tổ với cô vươn lưng mệt mỏi: "Trời ạ, may mà sắp xong rồi, tớ đói đến nỗi ảo giác…….. hình như ngửi

thấy mùi thơm của bánh ga tô đây này."

Thủ Thủ vốn không cảm thấy gì, nghe cô ấy nói câu này, dạ dầy quặn lên

co thắt đau âm ỉ. Đúng là đói rồi, cô cũng có chút ảo giác, trong bầu

không khí dường như thật sự có mùi bánh kem. Hai người đang ngơ ngác

nhìn nhau, đột nhiên nghe thấy tiếng người gõ cửa, cửa vốn không đóng,

quay đầu ra nhìn, hóa ra là bảo vệ.

Đỡ một hộp bánh ga tô rất to bước vào, anh bảo vệ đẹp trai tít mắt cười

nói: "Tiệm bánh kem gửi đến, theo quy định không được vào, thế nên tôi

cầm giúp lên, Diệp tiểu thư, thì ra hôm nay là sinh nhật cô à, chúc cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!