Chương 6: (Vô Đề)

Cô không ngờ lại lộ tẩy ra cái đuôi này. Kì thực cô cái gì cũng không

hiểu đâu, đi 1 vòng siêu thị vật liệu xây dựng, nhìn thấy lót sàn rất

được liền mua về, cửa hàng còn miễn phí gửi hàng đến nơi, miễn phí lắp

đặt, giảm bớt phiền hà. Cô quẹt thẻ trả tiền, đến giá cả tổng thể bao

nhiêu cũng không chú ý lắm.

"Anh đổi nghề sang sửa nhà rồi à?" cô bị nắm thóp thành ra thẹn quá hóa giận, "Đến nhãn hiệu sàn lót mà anh cũng biết cơ đấy?"

"Đâu mà, văn phòng chỗ anh gần đây có sửa sang lại lần nữa, cũng dùng loại sàn lót này."

"Ơ?" Cô chuyển chủ đề thành công, "Anh còn có văn phòng cơ á?"

"Đùa à, anh còn là ông chủ đấy."

Một câu đã dụ được cô bật cười, khom cả lưng, xảo trá nói: "Thế thì chúng ta đi thôi

-Giám đốc Kỷ nhỉ."

Anh cũng bị cô chọc cho cười, hỏi: "Em mặc thế này à? Không thay quần áo à?"

Đã bật sưởi rồi, cô lại vừa bò ra khỏi giường, chỉ mặc chiếc áo sợi len

màu vàng tơ cổ thấp, ống tay áo viền lông chồn trắng tuyết mềm mại. Kỷ

Nam Phương luôn cảm giác cô giống một loại động vật sơ sinh nhỏ bé nào

đó, mãi không nghĩ ra là giống gì, bây giờ bỗng nhiên có hơi tỉnh ngộ,

thì ra là giống vịt con mới nở, vàng óng, nhung tơ, như một cuộn len,

lúc trêu chọc lại chíu chít chịp chịp kêu toáng lên.

Thủ Thủ nói: "Không phải chỉ đi thử xe à?" rồi quơ bừa lấy áo khoác: "Đi thôi."

Anh đi xe mới đến, đang đỗ dưới lầu, vừa nhìn thấy xe, Thủ Thủ liền sững sờ.

Kỷ Nam Phương cảm thấy điệu bộ ngẩn tò te của cô rất thú vị, không khỏi đắc ý nói: "Sao nào, không tệ đúng không?"

Thủ Thủ chỉ cảm giác nửa cười nửa mếu: "Anh mua thật đấy à?"

"Nào có, anh đợt trước giúp người ta ít việc, giúp xong họ nhất định

muốn tặng anh chiếc Italy Roter này đấy chứ, anh bảo bọn họ tha cho

anh đi, ông cụ nhà anh vì chuyện này mà tìm anh đến chết đấy. Anh còn

định đổi hết sang Phaeton, đẹp hơn nhé, khiêm nhường hơn nhé, người đi

đường nhìn vào đều tưởng là dòng mới của Passat nhé. Anh vốn dĩ chỉ đùa

thôi, ai mà biết người ta cứ tưởng là thật, đặt riêng từ Đức nhập về cho anh 4 chiếc, 4 chiếc đấy! 2 container….. Anh nhìn đến đau cả đầu, cũng

không đành trả lại. Tốt thôi, âm thầm mà làm giàu vậy, 3 chiếc tặng

người khác rồi, giữ lại 1 chiếc cho mình, lái được thì lái thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!