Chương 4: (Vô Đề)

Thủ Thủ không nhịn được phì cười phụ họa với đàn chị, chính xác là

như thế, bất luận là trang trí nội thất, hay bộ bàn ghế phong cách đời

Minh, văn phòng này khiến người ta có cảm giác cổ điển thuần chất, Thủ

Thủ nhất thời tò mò, nghĩ một lát nữa Dịch Trường Ninh không phải sẽ mặc nguyên 1 bộ quần áo trắng muốt đời Đường mà bước vào chứ, giơ tay nhấc

chân đều nho nhã khí phái, nghĩ đến bộ dạng anh ấy trắng hơn tuyết,

không kìm được lại thèm nhỏ dãi.

Đàn anh phụ trách quay phim chê trên bàn làm việc có ống cắm bút Thanh

Hoa chắn mất ống kính máy quay: "Lúc lia máy cận cảnh, vướng cái này

quá, hay để sang bên cạnh đi." Thủ Thủ quan sát 1 chút, lại cầm lên tỉ

mỉ ngắm nghía phần chân ống cắm bút, cười nói: "Ôi, cái này nói không

chừng là đồ từ Lăng Ung Chính thật sự này, cả căn phòng nhiều đồ như

thế, tính ra cái này là đáng giá nhất, lát nữa phải chụp nó mới được."

Giọng nói mơ hồ, đột nhiên cảm giác mọi người đều lắng xuống, quay đầu

ra nhìn, mà Dịch Trường Ninh đã bước vào đến cửa. Hóa ra hôm nay anh mặc bộ vest màu đen, quần áo lễ nghĩ phép tắc cứng nhắc dành cho thương

nhân, mặc trên người anh, lại trang trọng phá cách, quay ngoắt 180 độ

với người hôm diễn thuyết ở trường, anh đứng bên cửa hơi chút trầm ngâm, mà Thủ Thủ lại nghĩ đến 1 cụm từ "khí phách cao lớn".

Cô có chút hối hận mình quá lanh chanh rồi, cắn cắn đầu lưỡi, ngoan

ngoan núp sau lưng đàn anh. Khương Khiết Đan vội vàng tiến lên đánh

tiếng chào hỏi, giới thiệu với anh các thành viên trong nhóm phỏng vấn,

lúc giới thiệu đến Thủ Thủ, đơn giản nói 1 câu: "Đây là trợ lý quay phim Diệp Thận Thủ." Dịch Trường Ninh theo lệ bắt tay cô, đáy mắt hơi lóe

lên ánh hào quang, phảng phất như hàm súc một nét cười: "Diệp tiểu thư

có con mắt thật tinh tường."

"Đâu có, đâu có" cô nghĩ một đằng nói một nẻo, chột dạ cười cười, thực

ra là bởi đầu ngón tay anh hơi lạnh, nắm lấy tay cô, lại có một khả năng kỳ dị, dường như đôi chút mát lạnh ấy, xuôi theo đầu ngón tay, trườn

thẳng vào trái tim. Trong đầu cô ầm ĩ hỗn loạn, còn chưa rõ bản thân

đang nghĩ cái gì, anh đã buông tay cô ra rồi.

Trước khi mở máy, Khương Khiết Đan đầu tiên tán gẫu một chút với Dịch

Trường Ninh, , chủ yếu cũng để chuẩn bị chính thức bắt đầu, để đôi bên

cố nhập vai nhanh hơn, nói chuyện như thế mới biết thì ra Dịch Trường

Ninh và Khương Khiết Đan còn là bạn hồi tiểu học, nhưng Dịch Trường Ninh chưa tốt nghiệp đã theo bố mẹ di dân, Khương Khiết Đan liền trêu đùa:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!