"Là ai đang gõ cửa sổ phòng em
Là ai đang lướt nhẹ phím đàn
Khoảng thời gian bị lãng quên ấy
Dần dâng trào trong tâm khảm em
Cảnh ký ức lạc quan ấy
Nhẹ nhàng phiêu nổi trong đầu em"
……………………………………..
Ngoài cửa sổ phảng phất như có tiếng mưa, kì thực thành phố vào thu rất
ít khi mưa, nhưng trên cửa sổ có đôi chút âm thanh, có lẽ là gió.
Thủ Thủ cảm thấy mình sắp ngủ rồi, uể oải nhìn quanh, trên tường từng
khối từng khối hình kim tự tháp cách âm bằng xốp, giống như một loại kẹo sô cô la hay ăn lúc nhỏ, từng ô từng ô, nhô lên góc nhọn nhỏ xíu, vào
miệng lại ấm mềm, còn kèm theo ca cao béo ngậy trắng muốt như tuyết.
Kỷ Nam Phương ngồi một đầu sô pha, châm 1 điếu thuốc, sương khói nhàn nhạt tỏ khắp lan ra, ánh mắt anh có chút lơ lửng bay bay.
"Anh nhất định đang nhớ người tình cũ rồi." Thủ Thủ ý hơi cảm thông, bộ dạng lại có phần thổn thức: "Bài hát này thật rầu rĩ."
Cả tối này chính xác có chút trầm mặc, nhưng vừa nghe cô nói thế, mặt anh dở khóc dở cười: "Em nói vớ vẩn cái gì đấy?"
Lò sưởi rất ấm, cô vốn kéo lệt xệt đôi dép lê của anh, to quá, toàn tuột ra, cuộn tròn chân lại, lún trong sô pha: "Anh em mỗi lần nhớ đến chị
ấy, đều nghe một đĩa than, tên là《Kinderspiele》, anh ấy gặp chị kia ở
Hông Kông, lúc đó anh em đang bới đĩa trong cửa hàng, anh em và chị ấy
nhìn trúng đĩa này, giằng co mãi không thôi, đến chủ cửa hàng cũng chịu
thua, sau cùng anh em trả giá cao hơn, mua đứt luôn, chị kia tức muốn
chết, không ngờ anh em mua rồi, lại ngay lúc đó tặng chị ấy, 2 người
quen biết thế đấy. Lãng mạn nhỉ, giống trong phim đúng không?
Anh phủi phủi tàn thuốc, hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó——-" cô đảo mắt một cái: "Chuyện sau đó em không biết. Hừm! Anh
khỏi phải lừa em bán rẻ anh trai em, sau đó lại lấy ra chọc anh em chứ
nhỉ."
Anh cười một tiếng: "Vớ vẩn thế mà cũng nhìn ra ý đồ của anh rồi, chẳng thú vị gì cả."
Cô cảm thấy rất an tâm, cảm giác giống như lúc ở cùng với các anh trai
hồi nhỏ. Cô 12 tuổi túng quẫn đi Anh, lúc đó đi cùng cô bay qua bên kia
đại dương là Diệp Thận Dung. Anh cũng học bên Anh, 2 đứa trẻ chưa gọi là lớn mà cũng chẳng gọi là nhỏ, ở nơi đất khách quê người, thực sự có cảm giác sống dựa vào nhau. Mặc dù về mặt vật chất thì đầy đủ, nhưng trên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!