Kỷ Nam Phương nhận điện thoại xong thì quay lại phòng bài: "Tôi có việc, đi trước đây."
"Đừng thế chứ giời ạ, tôi vừa mới đỏ lên được 1 tý." Trần Trác Nhĩ kêu
lên đầu tiên: "Ai thế hả, bản lĩnh khá đấy, chỉ gọi điện mà cũng kéo
được cậu đi."
Lôi Vũ Tranh nói: "Ai cũng không kéo nổi cậu ấy đâu, là văn phòng gọi
đến hả, ông cụ nhà cậu tìm à, mấy cậu nhìn cái mặt cậu ta đi, Hồng Lâu
mộng nói gì nhỉ, "
(*chú: Lôi Vũ Tranh là nam9 trong Trăm hoa trên biển, hy vọng mọi người sẽ ghi nhớ tên anh ấy # ̄▽ ̄#)
Diệp Thận Khoan cười đến vỗ đôm đốp trên bàn: "Lôi Nhị ơi là Lôi Nhị!
Bọn này quen cậu lâu như thế, sao tôi không biết cậu còn đọc cả Hồng lâu mộng nhỉ, dùng điển cố để nói thì, nhị sư đệ, huynh phục đệ rồi đấy."
"Cút!" Kỷ Nam Phương cũng bật cười: "Có em tìm tôi, việc gấp đấy."
"Ô, em nào thế?" Diệp Thận Khoan cười nhạo anh: "Thế thôi đã khiến cậu bận tâm, lòng như lửa đốt rồi à?
Kỷ Nam Phương chẳng mấy thiện cảm: "Em gái cậu tìm tôi đấy."
"Thủ Thủ?" Diệp Thận Khoan cực kỳ bất ngờ: "Con bé tìm cậu làm gì?"
"Tôi biết thế nào được? Nổi giận cả trong điện thoại đây này."
"Em gái nhà tôi ấy à, được chiều từ bé đâm hư." Diệp Thận Khoan không
bằng lòng: "nhóc con ấy thì có chuyện gì, nhất định là kiếm chuyện
thôi."
Mặc dù là thế, rốt cuộc Kỷ Nam Phương vẫn cứ đi, hẹn gặp ở một quán cà
phê, phục vụ nhận ra Kỷ Nam Phượng: "Diệp tiểu thư ngồi đằng kia."
Ánh đèn rất âm u, bàn trà thấp cắm nến theo phong cách Đông Nam Á, đĩa
gốm nhàn nhạt phiêu nổi cánh hoa, Thủ Thủ đợi đến buồn tẻ, bèn chọc ngón tay mò mấy cánh hoa. Ngón tay cô mảnh khảnh, trắng muốt, kì thực anh em nhà họ Diệp sinh ra đều kiểu trắng bóc. Kỉ Nam Phương thường chê cười
mấy anh em nhà họ Diệp đều là loại xinh trai, như cô lúc bé, da dẻ trắng tinh mềm mịn, nhìn như búp bê bằng sứ, lúc này vừa nhón được 1 cánh hoa đỏ thắm, chu môi thổi xùy xùy cánh hoa ấy mấy cái. Ngón tay trắng tuyết lót lấy đôi cánh hoa, phảng phất như đang tan chảy, có vài phân kiều
diễm đến không thể chạm nổi. Kỉ Nam Phương nhớ đến câu: "Bàn tay búp
măng", đột nhiên cảm thấy loại hình dung này quá dựa vào bài bản rồi,
búp măng là thứ sần sùi thế, so sánh thế nào được với ngón tay? Bởi
những ngón tay thon mịn mềm mại thế, dường như đụng nhẹ thôi sẽ biến
mất.
Mà ánh nến vừa lúc rọi lên trong mắt cô, chút đốm lửa dập dềnh, phảng
phất như đá quý yếu ớt, rạng rỡ hơi ánh lên. Rồi con ngươi cô nhanh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!