"Thủ Thủ hôm nay đi rồi."
Đợi một lúc, trong điện thoại vẫn không có tiếng trả lời, Diệp Thận
Khoan lại nói: "Tôi vốn dĩ còn trông chờ cậu sẽ đuổi theo đến sân bay cơ đấy. Trước đây tôi cảm thấy tôi đủ khờ dại rồi, bây giờ thì đã có cậu
làm đệm cho tôi."
Kỷ Nam Phương trầm lặng 1 lúc, bật cười: "Thế à? Tôi lại thấy cậu ngốc hơn tôi đấy."
Diệp Thận Khoan cũng cười, nhưng chỉ cười 1 cái rồi nói: "Ngày tháng rồi sẽ qua, Nam Phương à, quên đi thôi."
Gác điện thoại rồi, Kỷ Nam Phương chỉ cảm thấy Diệp Thận Khoan thật sự
khờ dại hơn anh, bởi lẽ trước đó cậu ta đã nói rõ ràng rằng: "Trước đây
tôi cứ nghĩ rằng việc dễ nhất trên đời này, chính là lãng quên. Sau này
tôi mới hiểu ra, thì ra lãng quên mới là việc khó nhất trên đời."
Bản thân cậu ta đã không làm được, tại sao vẫn còn cố làm?
Kỷ Nam Phương không về nhà, mà anh trở về khu chung cư. Thực ra từ lúc
Thủ Thủ đi, anh cũng không hề về lại nơi đó, dường như có chút sợ sệt,
lúc nào cũng cảm thấy như cô vẫn còn ở nơi đây, bản thân anh vẫn còn
nhìn thấy bóng hình cô. Thực ra trong căn nhà trống trải, vẫn sạch sẽ
không bụi bặm như trước kia, bình hoa đã thay bó hoa tươi khác, quản lý
tòa nhà làm đâu ra đấy gần như luôn khiến nơi này vĩnh viễn trong trạng
thái sạch sẽ ngăn nắp. Anh đứng ở cửa phòng khách nhìn một vòng, dường
như thở phào, chẳng hề có bất kỳ vết tích nào, anh nghĩ tương lai nếu
như không được nữa thì thay đổi một loạt nội thất trong nhà vậy, hoặc
sửa sang lại toàn bộ, nhưng lúc này đây anh chỉ cảm thấy uể oải.
Anh đi tắm, kết quả vì quá mệt, nước ấm lại dễ chịu thoải mái, cuối cùng đánh một giấc trong bồn tắm. Lúc sực tỉnh thì nước đã nguội lạnh, lạnh
đến nỗi anh phát run, bật dậy thay nước ấm hơn, sấy tóc rồi về phòng
ngủ.
Anh do dự chốc lát, cuối cùng ngồi xuống bên giường. Anh ngồi xuống nhẹ nhàng, hình như sợ mình sẽ kinh động 1 cái gì đó.
Khoảng thời gian ngắn ngủi mấy ngày đó, anh từng hàng đêm ngồi ở đây, dè dặt từng li từng tí, sợ cô sẽ khóc mà tỉnh lúc nửa đêm.
Những lần cô khóc rất nhiều, khiến lòng anh quay quắt, trọn vẹn từng đêm một ấy, anh vẫn tưởng, mình ích kỷ giữ cô ấy, hay là buông tay đi thôi, để cô đi tìm hạnh phúc.
Chiếc giường mặc dù to, nhưng không mềm lắm, Thủ Thủ từng nói không
thích chiếc giường nay, mỗi lời cô nói, vậy mà anh rất nhớ. Anh đứng
dậy, bước đến bên cửa sổ, ngoài ô cửa sổ là khung trời âm u, mưa xào xạc đáp xuống, nhưng cách ô cửa kính dầy 2 lớp, tiếng mưa không vọng được
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!