Một tuần lễ sau cô mới đi công tác về, anh ra sân bay đón cô, thấp thỏm
không yên, gần như không dám đụng vào tay cô, bởi lẽ tự cảm thấy khinh
nhờn. Cô thích sạch sẽ, cô vốn là người thích sạch sẽ, cô vẫn nhìn anh
lạnh nhạt là thế, sau đó 2 người đi dùng bữa, trùng hợp thế nào lại đụng phải người bạn gái trước đây, người ta nhìn anh, không kìm được liếc
trộm đến mấy lần, cô lại thờ ơ như không, hỏi anh: "Sao anh không qua
chào hỏi đi?"
Cô thật sự chẳng để ý, bởi vì cô không hề quan tâm đến anh, thế nên những chuyện này cô ấy chẳng thèm bận tâm.
Anh dường như không kìm chế được cơn cáu giận. Hai con người cứ thế trầm lặng ăn cho xong bữa cơm, cô không muốn về nhà cùng anh, anh cũng hiểu, có về nhà cô cũng không để anh thân mật cùng cô, nhưng vẫn một ý nghĩ
khăng khăng cố chấp, ép cô phải về cùng mình.
Hai người ở phòng lại hục hặc một trận, đến cùng anh chỉ có nước đạp cửa bỏ đi. Rồi cứ lái xe đi trên đại lộ phía Tây, lượn một vòng, lại lượn
thêm một vòng nữa. Không nơi nào có thể đi, sau cùng vẫn quay về ký túc
xã cũ của cô, biết rõ rành rành cô cũng chẳng hề ở nơi đó, kể cả cô có
về cũng không để anh bước qua cửa, những nơi thuộc về riêng mình, xưa
nay chưa từng cho phép anh vào. Cưới nhau xong cô có mua một căn hộ,
thực ra anh biết địa chỉ, nhưng cô không để anh đến. Anh như một gã khờ, ngồi trong xe đốt thuốc cho đến nửa đêm.
Chỉ còn biết đẩy cô càng lúc càng xa mà thôi, cũng làm gì còn cách nào
khác nữa. Bởi lẽ khi anh đã ở bên người phụ nữ khác, hóa ra cô lại trở
nên thoải mái hơn với anh, bởi lẽ chỉ như vậy cô mới có cảm giác an
toàn, chỉ như vậy cô mới yên tâm. Anh như cánh bướm mắc vào mạng nhện,
dù vùng vẫy đến thế nào, muôn ngàn dây tơ ấy, càng vật lộn càng sít
chặt. Anh trước nay chưa từng biết tuyệt vọng lại dễ dàng đến thế, mà
thực tế cũng chẳng còn cách nào hơn.
Cô ghét anh hút thuốc, thế nên anh cũng cai thuốc luôn, cai được một
thời gian, có hôm hai người cùng nhau về nhà gặp bố mẹ, lúc đi dạo cùng
cả nhà, anh nắm tay cô, ôm eo cô. Cả nhà vừa nói chuyện rôm rả vừa tản
bộ bên bờ hồ. Nhưng rồi vừa mới bước ra khỏi cửa, cô đã vội vàng vùng
khỏi tay anh, chau mày nói: "Cả người anh toàn mùi thuốc."
Lúc đó anh cai thuốc cũng sắp được một năm rồi, chỉ vì câu nói ấy mà anh hút trở lại. Tự nhiên giận dỗi chính mình, thậm chí hút so với trước
kia còn dữ dội hơn. Sau cùng vẫn là Diệp Thận Khoan phát hiện ra: "Sao
cậu lại hút thuốc à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!