Anh đi gọi điện, nói một lúc rất lâu, tiếng anh nói chuyện rất nhỏ, Thủ Thủ không nghe được anh đang nói những gì, chừng 10 sau anh mới gác điện thoại, rồi hỏi Thủ Thủ: "Buổi tối được không? Buổi chiều cô ấy có
tiết."
Ngoại trừ người lớn trong nhà ra, đấy là lần đầu tiên Thủ Thủ nhân
nhượng thời gian với người khác. Càng khó tưởng tượng hơn là Kỷ Nam
Phương cũng tán thành chiều theo như thế, trước nay chỉ có phụ nữ đợi
anh, thế mà ngày hôm nay anh đã cảm nhận như một chuyện hoàn toàn bình
thường, việc kiểu này, hiển nhiên không phải chỉ một lần.
Thủ Thủ đã bắt đầu nghi hoặc, cô đang nghĩ, người con gái ấy phải thế
nào mới có thể khiến Kỷ Nam Phương bất thường giống như ngày hôm nay.
Họ hẹn gặp ở một quán cà phê, Kỷ Nam Phương dường như còn sốt ruột hơn
cả cô, vừa ngồi xuống, anh đã liếc đồng hồ trên tay đến hai lần, Thủ Thủ nói: "Hay bảo tài xế đến đón cô ấy."
"Không cần, cô ấy đáp tàu điện qua." Anh bảo: "Em dùng gì trước nhé?"
Cô chỉ lắc đầu.
Anh nói waiter giúp cô gọi một phần cheese cake, cô vốn rất thích đồ
ngọt, nhưng vào đây rồi lại chẳng hứng thú dùng gì cả, đành miễn cưỡng
ăn một miếng, đợi thêm một lúc thì người cũng đã xuất hiện, liền đẩy đĩa sang một bên, cặn kẽ quan sát.
Kỷ Nam Phương chỉ giới thiệu đơn giản: "Trương Tuyết Thuần."
Tên thanh tú như người, từ lần trước Thủ Thủ chưa kịp nhìn rõ mặt cô ấy, lần này tỉ mỉ đánh giá, nét mặt cô ấy xinh đẹp, lại có chút mềm mại
thùy mị. Ngồi nghiêm chỉnh mà có chút bức rức, tay vẫn còn siết chặt
quai balo. Đôi lông mi dài dầy run run bất an, thỉnh thoảng ngước mắt
lên nhìn, vội vã chớp đôi mắt trong veo như một chú nai nhỏ, e ấp mà
thuần khiết, so với trong tưởng tượng của cô hoàn toàn khác biệt.
Thủ Thủ hỏi: "Trương tiểu thư còn đang đi học phải không?"
"Em đang học năm nhất đại học P ạ." giọng Trương Tuyết Thuần cũng thẹn thùng, gò má ửng hồng, dường như là bất an.
"Đại học P rất tốt, khuôn viên trường cũng rất đẹp." Thủ Thủ nói, rồi
bảo với Kỷ Nam Phương: "Anh ra ngoài hút thuốc đi, em muốn nói chuyện
riêng với Trương tiểu thư một chút
Kỷ Nam Phương do dự vài giây, lại liếc nhìn sang Trương Tuyết Thuần một
cái, cô bé dường như cũng có chút hoang mang, ngước mắt nhìn anh, anh
cười như an ủi Trương Tuyết Thuần: "Được, anh ở ngay bên ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!