Chương 13: (Vô Đề)

Thủ Thủ gác điện thoại, không kìm được bàng hoàng đứng bên cửa sổ.

Bên ngoài ô cửa là một vệt xanh ngọc bích, nắng giữa trưa soi tỏa, mà

mặt biển điểm lên những đốm buồm trắng, đội tuyển Olympic quốc gia đang

dàn hàng luyện tập. Nắng đổ trên người cô có phần oi ả, gió đẩy rèm cửa

trắng tinh hây hẩy tung bay, gió vuốt lên tóc cô, chiếc khăn quàng cổ

cũng bị gió thổi phất phơ, cà vào mặt ngứa ngáy, cô nhớ ra, chiếc khăn

này là của Kỷ Nam Phương tặng, lúc ấy họ vừa mới cưới nhau, vốn sáng

ngày hôm sau sẽ bay đi hưởng tuần trăng mặt, thế nên sáng sớm hôm ấy,

vùa đánh răng xong, anh không biết từ lúc nào nhảy vọt vào nhà tắm, ôm

lấy cô từ phía sau, hôn cô: "Chào em."

Cô còn chưa quen lắm mới nụ hôn của anh, chỉ úp mở lên tiếng trả lời, anh đã lấy chiếc khăn ra tặng cho cô: "Tặng em đấy."

Lúc cưới nhau anh cũng tặng cô rất nhiều thứ, phần lớn đều là đồ trang

sức quý giá, thực ra trưởng bối trong nhà cũng tặng cô nữa, cô bao giờ

cũng lễ phép cám ơn, rồi khi về nhà thì cất vào trong hộp trang sức.

Lụa tơ tằm sờ trên tay mềm mại, tựa như một đụn mây, quấn quanh đầu ngón tay, hoa văn trắng điểm trên nền đen, đẹp vô cùng, cô vốn tưởng là khăn hiệu Hermes, nhưng phong cách hoa văn chẳng giống lắm, quả nhiên anh

nói: "Anh tự nhuộm đấy."

Thủ Thủ kinh ngạc, giống như nhìn phải một người ngoài hành tinh là anh, anh lại bật cười ha ha: "Không ngờ chứ gì, hồi trước chuyên ngành của

anh là Hóa học mà."

Thủ Thủ chỉ cảm giác ngược đời, cũng không rõ anh từng dùng chiêu này dụ được bao nhiêu cô bé vây tròn xung quanh anh rồi. Nhưng màu sắc chiếc

khăn rất nền nã, phối với quần áo gì cũng uổng công, lần này đi công

tác, cô tiện tay cầm theo 2 chiếc khăn quàng cổ, không ngờ có cả chiếc

khăn này.

Có tiếng chuông cửa, cô ra mở, thì ra là Đường Đường ở phòng bên cạnh, nói với cô: "Đi ăn cơm đi, đối tác mời bữa hải sản."

"Tớ hơi mệt." Thực ra cô bị bệnh cũng gần một tuần nay rồi, như kiểu cảm cúm, mê mê man man không sức sống, cả người bải hoải, nhưng cổ họng lại không đau, cũng chẳng phát sốt, thế nên cũng ngại uống thuốc. Mỗi ngày

đều uống một chai nước kim ngân, dây dưa rề rà mãi vẫn không đỡ hơn:

"Trưa nay tớ không đi đâu."

Đường Đường hiểu cô không thích đi xã giao với mấy tay doanh nghiệp, bèn bảo: "Thế cũng được, cậu nghỉ ngơi đi, muốn ăn gì để tớ mang về cho?"

Thủ Thủ nói: "Không cần đâu, lúc ngủ dậy tớ tự mình đi ăn ít cháo là được rồi."

"Ừ, cậu tự chăm sóc nhé."

Đường Đường đi rồi, căn phòng cũng lắng xuống yên tĩnh, chỉ nghe tiếng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!