Chương 12: (Vô Đề)

"Em nỗ lực lắm rồi à? Em còn không để anh đụng vào người em, em làm vợ kiểu gì thế?"

"Làm chuyện đó mà không có tình yêu, có khác gì động vật không? Tại sao phải đòi hỏi ở em?"

Câu nói này xem chừng chĩa thẳng vào anh, anh đột ngột tóm lấy cô, bộ

dạng ấy gần như phải bóp chết bằng được mới thôi. Đụng chạm khiến cho

thứ cảm giác quen thuộc lại dần xộc đến với cô, cô bắt đầu toát mồ hôi

lạnh, ấn chặt ngực, chỉ cảm giác buồn nôn. Vài năm rồi, cô vẫn luôn cảm

thấy tình dục khiến con người ta lợm họng, nhưng Dịch Trường Ninh quay

trở về, Dịch Trường Ninh thức tỉnh cô, giống như một kẻ sắp chết ngạt

đột nhiên hít vào được luồng không khí trong lành. Cô nhớ đến những hoàn mỹ mà tình yêu từng có, là dịu ngọt, là thuần khiết, những con người

yêu nhau ở bên nhau, cho dù chỉ là một cái nắm tay, nhưng tim vẫn đập

thùm thụp đến cả nửa buổi.

Mà không phải thứ tình dục khiến cho con người ta phải lợm mửa buồn nôn kiểu này.

Cô không cách nào khoan dung độ lượng được với kiểu sống trước mắt, bởi

lẽ dối trá khô khốc gần như làm đổ vỡ một con người. Giống cá sa lưới,

càng vùng vẫy càng mắc chặt, dồn ép đến nỗi cô không thể không gồng

mình, muốn vùng thoát khỏi ràng buộc. Nhưng anh không làm gì cả, ngón

tay chỉ bấm chặt, cô thấy đau, nhưng vẫn mở to mắt nhìn xoáy vào anh:

"Anh cảm thấy cuộc hôn nhân này có ý nghĩa à? Em không chịu đựng được

nữa, em không thể nào chịu đựng thêm được nữa anh có hiểu không? Lý do

trước kia em cưới anh, thực ra em muốn tháo chạy khỏi cái nhà này, vậy

mà cái anh dành cho em lại là một một chỗ nước sôi lửa bỏng để em nhảy

vào. Em kết hôn với anh 3 năm, em cảm giác mình đã già hơn đến chục

tuổi, em không muốn cả đời mình bị nhốt trong cái lồng này, tại sao anh

không nỡ tha cho em một đường sống chứ? Nếu như anh muốn một bia đỡ đạn

để thỏa sức vui chơi, ngoài kia cả đám con gái lúc nào cũng sẵn sàng làm bia đỡ cho anh, trong khi em không muốn, em chỉ muốn li hôn. Anh buông

em ra đi, được không?"

Anh thực sự bị chọc tức đến bực mình rồi, lúc anh thực sự tức giận,

thường không buông lời, chỉ có đôi con ngươi nhanh chóng co rút lại.

Sau cùng anh nới tay, rất ung dung mỉm cười: "Diệp Thận Thủ, em đừng nằm mơ nữa! Anh không buông em đâu! Em đời này đừng có hòng muốn li hôn! Em bảo đây là một cái lồng à, vậy em cả đời này cứ cố gắng ở trong cái

lồng này đi vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!