Chương 11: (Vô Đề)

Cô dùng đôi tay đông cứng đến gần như hóa đá mò mẫm lấy sô cô la ra,

hung hăng gặm một miếng lớn, sô cô la phổ biến hay bán trong siêu thị,

so với loại sô cô la Bỉ cô hay ăn, so với loại sô cô la Thụy Sĩ tự nhiên có khác biệt một trời một vực, nhưng giờ đây, đói rét khổ sở, vẫn cố

nuốt.

Chất ca cao thơm ngậy đem lại cho cô chút năng lượng, cô vừa nhai vừa

leo lên phía trước, đèn trên đầu rọi sáng chỉ có hạn, cô dường như không biết bản thân đã đi được bao lâu, ngẩng đầu lên nhìn, đột nhiên thấy

ánh đèn lập lòe.

Cô tưởng rằng mình hoa mắt chăng, nhưng trong bụi tuyết trắng xóa mêng

mông, thật sự thấp thoáng ánh đèn mờ nhạt, ở nơi núi hoang thành trống

này, lại nổi bật rõ ràng.

Cô vuốt xuống lớp bông tuyết bám trên mặt, chăm chú nhìn lại, không phải hư ảo, cũng không phải ảo giác, thật sự có ánh sáng.

Bên đó là một đỉnh vọng lâu, bên đó có người, có lẽ là một người leo núi khác nào đó, thậm chí biết đâu là đám sinh viên chụp ảnh ban nãy.

Cô lại ăn một mẩu sô cô la, rồi gồng mình hướng phía ánh sáng từng bước

từng bước trèo lên. Đôi bàn tay đã cóng đến nỗi mất đi cảm giác, chân

càng đi càng nặng nề, gần như không tài nào bước đi được nữa.

Cô dường như thật sự sắp tuyệt vọng, từng đợt khí thở dốc từ miệng phát

ra đều bị gió cuốn lấy, cô có lẽ cũng chẳng còn rên nổi thành tiếng nữa, nhưng âm thanh ấy trong lòng đang rên gào ngàn vạn lần, cổ họng tắc

nghẹn đầy ắp gió, đến một sợi âm thanh cũng không thoát nổi ra…..

Mà ánh sáng kia rõ ràng đã gần ngay trước mặt, cô không được buông xuôi, cô không được phép!

Đương lúc đỉnh vọng lâu ấy dần dần hiện ra trọn vẹn trong ánh đèn, cô suýt òa khóc.

Trong vọng lâu có ánh lửa, còn phảng phất mùi mì ăn liền, cách xa là thế mà cô vẫn ngửi thấy, là mùi mì ăn liền.

Cô gần như lao đến, leo lên đỉnh, trong đỉnh vọng lâu ấm áp an toàn đến

không thể tưởng tượng nổi, cuối cùng đã không còn những cơn gió buốt

lạnh như cắt da cắt thịt, cuối cùng đã không còn những bông tuyết vỗ lên mặt vừa đau vừa rát…. cô thở hồng hộc. Bên bờ tường dựng một nóc lều,

trước lều nhóm một bếp dầu, nồi nhỏ nấu sắp sôi, người ngồi trước bếp

lửa quay đầu lại, ánh sáng đỏ rực rạo rọi trên mặt anh ta, lúc tỏ lúc

mờ. Mà tiếng gió tuyết rú gào bên ngoài, toàn bộ dường như đã là một thế giới khác.

Thủ Thủ cảm giác mình nhất định điên rồi chăng, nếu không thì cũng là vì đến được nơi an toàn, thế nên xuất hiện dấu hiệu bệnh tâm thần, bởi vì

người cô nhìn là Dịch Trường Ninh, nhìn rõ mồn một.

Cô đứng ở đó bất động, cũng không còn sức lực để động đậy, lồng ngực vẫn mãnh liệt nhấp nhô lên xuống, chỉ nhìn anh, tựa như tất thảy nơi đây

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!