Chương 10: (Vô Đề)

Buổi trưa xuống tầng dưới ăn cơm, ở lầu chính lại tình cờ gặp Quan Hạ,

thật hiếm khi 2 người đụng mặt nhau ở cùng một chỗ, thế là cả hai cùng

đi căng tin ăn thịt viên Tứ Hỉ, uống canh miễn phí. Mặc dù cơm canh

không ngon, nhưng hai người đều cảm thấy như được trở về thời đại học,

rất có cảm giác tưởng nhớ.

Quan Hạ nói: "Tưởng nhớ cái gì đấy? Cậu xưa nay vốn chưa từng ăn ở căng tin trường cơ mà, đại tiểu thư cổ hủ ạ."

"Cậu mới vốn ngày nào cũng ăn đồ xào, nữ thanh niên văn nghệ cổ hủ ạ!"

Quan Hạ cười hề hề, nhớ ra hỏi cô: "Này, cần vé đêm liên hoan không?"

Cô từ trước đến nay không có hứng thú gì với thể loại tiết mục này, cầm

vé cũng toàn tặng người khác. Nghĩ trong nhà có con gái dì Tống thích

xem ca nhạc, bèn nói: "Thế thì đưa tớ 2 vé đi."

Quan Hạ buổi chiều lấy 2 vé đưa cô, vé làm rất đẹp, tên tiết mục có in

nổi, giống như một tấm bưu thiếp lưu niệm. Thủ Thủ nói: "Lại đổi nhà tài trợ à? In ấn khá tinh xảo nhé."

Quan Hạ phớt lờ: "Nhà tài trợ như tre già măng mọc, sóng sau xô sóng trước, không giết, không thịt đi thì phí lắm."

Giọng điệu giống hệt với Tôn Nhị nương, Thủ Thủ bị cô nàng chọc cho tức

cười. Thuận tay lật qua lật lại tờ tiết mục chương trình, không ngờ có

có một cái tên lóe lên trong mắt, cô còn tưởng nhìn lầm rồi, kĩ càng

nhìn thêm lần nữa, vẫn là 3 chữ "Tang Uyển Uyển", phía trước còn 1 hàng

chữ: độc tấu violon.

(*chú: Tôn Nhị nương )

Dòng chữ viết hoa tao nhã, tinh tế in trên tờ tiết mục, sờ sờ ngay trước mắt như một lẽ đương nhiên.

Ngón tay cầm vé bắt đầu run lên, tim cũng rấy lên cơn rùng mình, dường

như mặt băng trôi giạt bấy lâu nay đột ngột rạn vỡ, lộ ra bên trong ngàn khe vạn rãnh, sâu đến hun hút khó lường. Giống như quay trở về thời còn rất nhỏ, rất rất nhỏ, cô ở bãi biển nhặt vỏ sò, rất nhiều vỏ sò xinh

đẹp, cô xách theo chiếc xô nhỏ, tha hồ nhặt, vui sướng khôn cùng. Rồi

bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, sóng cuồn cuộn hung hăng lao đến với cô,

như một bức tường, nước rét cóng hướng vào cô ập xuống, cô sợ đơ cứng cả người. Nước buốt lạnh ùn ùn kéo đến nhấn chìm cô, nước ngập đến tận

đỉnh đầu, nước sộc cả vào trong cổ họng, không bật ra nổi một âm thanh

nào, cũng không tài nào giẫy giụa cựa quậy, cả biển đen kìn kịt tựa như

đang úp ngược xuống, có vô số đôi bàn tay níu lấy chân cô, dìm cô sâu

xuống tận đáy vực thẳm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!