Chương 1: (Vô Đề)

"Thủ Thủ", Nguyễn Giang Tây dường như hạ quyết tâm gì đó, cuối cùng nói với cô: "Dịch Trường Ninh về rồi đấy."

Vẻ mặt Thủ Thủ so với dự tính của Nguyễn Giang Tây thì bình tĩnh hơn rất nhiều, qua một lúc lâu, cô mới hỏi lại một câu: "Thế à?"

"Hôm qua tớ gặp anh ta ở trường, anh ta về tham gia một cuộc hội thảo."

Nguyễn Giang Tây có chút thổn thức: "3 năm rồi, anh ta dường như 1 chút

cũng không đổi."

3 năm —— dài đằng đẵng là thế, mà cũng ngắn ngủi là vậy, dài đến dường

như đã lâu như trời như đất, tất cả những chặng đường đã qua, nhưng là

tàn tro mênh mông, thốc xuống, người ta vô duyên vô cớ bị sặc, hít thở

khó khăn. Ngắn ngủi lại dường như chỉ mới như ngày hôm qua, tất thảy sắc nét đến rành rành ngay trước mắt, gần như khiến người ta không cách nào đối diện.

3 năm cô trước cô lười biếng lắm, đầu không chí lớn, mà Giang Tây ở

trường là sinh viên gương mẫu tài đức vẹn toàn, cái gì cũng phải làm đến tốt nhất, sự thật chính xác là như thế. Không cần biết là môn chuyên

ngành, hay môn cơ sở, thậm chí đến trường có truyền thống "náo loạn sân

khấu", hư danh mấy chữ đêm liên hoan "Viện tuyên truyền hướng tới mùa

xuân", Giang Tây đều dễ như trở bàn tay thu hút tiếng vỗ tay như sấm

sét. Mà cô cả ngày bò trên lớp chép bài tập, Nguyễn Giang Tây thỉnh

thoảng thấy bất bình thay: "Thủ Thủ, cậu tương lai tính làm sao đây?"

Thủ Thủ hì hì cười nói: "Tốt nghiệp xong thì lấy chồng, sau đấy để Dịch Trường Ninh nuôi tớ thôi."

Nguyễn Giang Tây tức lắm: "Giá như Dịch Trường Ninh không cần cậu nữa nhỉ?"

"Anh ấy sao dám không cầm tớ à?"

Cứ thế ngông nghênh tự tin, trước giờ chưa từng nghĩ rằng, nói chơi mà cũng trúng thưởng.

Chia tay với Dịch Trường Ninh cô phong độ suy sụp, thảm hại không chịu

nổi, cho đến sau này Thủ Thủ nhớ lại, mới cảm thấy tự giễu cợt, cuộc đời coi như bát nước hất đi. Chỉ khi nắm chặt vạt áo Dịch Trường Ninh, bật

khóc thật to, mặc kệ anh ta nói gì, cô nhất quyết không buông tay. Sau

cùng gọi điện cho Giang Tây, lúc Giang Tây chạy vội đến, cô vẫn một mình ngồi đó thút thít không thành tiếng. Những nơi như thế, dù phục vụ

không có thói quen soi mói, nhưng cô biết mình thật xấu hổ, thế nhưng

Dịch Trường Ninh tuyệt tình, bất cần bỏ đi, cô còn băn khoăn cái gì nữa

đây?

Giang Tây không nói đến lời thứ 2, lôi cô đi, nhét cô vào trong xe, vừa

lái xe vừa hận thép không luyện thành gang: "Thủ Thủ, vì 1 thằng đàn ông mà cậu như thế à? Hắn ko cần cậu nữa thì cậu như thế à?"

Mà cô một câu cũng không nói được, chỉ biết khóc, cả hộp giấy ăn trên xe Giang Tây cũng bị cô khóc cho bằng hết, Giang Tây đèo cô về chung cư

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!