Long Đại khá coi trọng tin tức kho lương bị đánh úp, vì không muốn làm bứt dây động rừng nên hắn chỉ âm thầm phái binh lính trong quân đội tăng cường phòng vệ, chứ không báo lên quận phủ nha môn. Mà bên Từ bà mối và An Nhược Thần, hắn cũng phái người theo dõi bám đuôi. Nhưng những ngày tiếp theo, khắp nơi không hề có động tĩnh khác gì.
"Ngày ngày Từ bà tử đều đến thăm những nhà có con đến tuổi cứa hỏi, cũng không tiếp xúc với người khả nghi nào. Phần lớn thời gian An đại tiểu thư chỉ ở trong phủ, thỉnh thoảng lại ra cửa đi dạo, nhưng đều có nha hoàn đi theo. Nhưng đặc biệt là, nàng ta đến quận phủ nha môn hai lần, cứ lởn vởn qua lại trước cửa nha môn. Nghe nàng ta nói chuyện với nha hoàn, chữ này viết đẹp, nàng ta muốn nhìn kỹ để học tập."
Có vẻ thú vị đấy, sau khi hắn nói những câu kia, An Nhược Thần này lại thật sự đi tìm hiểu luật pháp. Long Đại cảm thấy đây là một cô nương khó đoán, lần nào cũng có thể làm ra chuyện ngoài dự đoán của mọi người. Nói nàng gan dạ, nhưng thật ra nàng lại khá lanh trí, nói nàng to gan lỗ mãng, nhưng nàng lại tương đối cẩn thận. Hắn lại nghĩ nàng phức tạp sâu xa hơn, nhưng lại phát hiện nàng chỉ là một người đơn giản không có kiến thức.
Nếu nói là nàng đơn giản, nhưng đột nhiên nàng lại có vài hành động khiến hắn bất ngờ. Bọc quần áo thứ hai của nàng cũng giống cái thứ nhất, chỉ có chút quần áo tài vật, không có gì đặc biệt. Chẳng qua là Long Đại khá tò mò, nàng có thể có bao nhiêu tiền, hết bọc áo quần này đến bọc áo quần khác, liền tiếp theo, nàng có thể chạy trốn ư? còn nữa, tình báo của nàng là thật hay giả?
Long Đại dằn lòng, chờ đợi tin tức.
Mất hôm sau, cuối cùng tin tức cũng đã đến. Nhưng không phải là kho lương bị đốt, mà trường ngựa Tây Giao bị tấn công.
Nuôi ở trường ngựa đều là ngựa dùng trong quân đội, phỉ tặc đốt chuồng ngựa và kho cỏ, lại còn đầu độc trong thức ăn của ngựa, có rất nhiều con chết bất đắc kỳ tử. Thủ vệ ở trường ngựa cũng khá nghiêm ngặt chặt chẽ, nhưng thân thủ của đám phỉ tặc rất cừ, lại có thể thần không biết quỷ không hay làm chuyện này. Đợi đến khi người chăn ngựa và vệ binh phát hiện ra, thì lửa đã đốt sạch. Vệ binh ở ẩn nhanh chóng đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn để người ta trốn được.
Chuyện này nhanh chóng lan truyền rộng rãi trong thành Trung Lan, bao gồm cả bằng chứng của người chăn ngựa: "Khi mấy tên giặc cỏ đó thấy vệ binh đến, vội vàng hét lớn tiếng đào tẩu, nghe khẩu âm thì có vẻ là Nam Tần."
Nam Tần lại dám hoành hành ngay trong thành Trung Lan, đốt sạch trường ngựa! Lại còn đầu độc nữa! Trong lúc nhất thời từ đầu đường đến cuối hẻm bàn luận sôi nổi, lòng người hoang mang.
Khi An Nhược Thần nghe thấy tin này, thật sự là như sấm sét giữa trời quang. Tiêu rồi tiêu rồi, không phải là kho lương mà đổi thành trường ngựa rồi sao? Là bọn họ đa nghi đoán được bị người khác nghe lén nên đã sửa lại kế hoạch, hay vốn là có hai kế hoạch?
Không bắt được giặc, vậy còn Từ bà mối?
Từ bà mối làm mai cho nhị cô nương nhà Lưu phủ ở thành đông. Đây là tin tức nhiều chuyện thứ hai An Nhược Thần nghe được trong ngày. Nhị cô nương Lưu phủ muốn gả cho tam thiếu gia nhà họ Tôn ở thành nam. Hai nhà đều là đại hộ, Từ bà mối cầm không ít tiền quà. Nghe nói nàng ta vui vẻ ra mặt, ngay đến nếp nhăn trên mặt cũng cười ra hoa.
Thôi xong, hỏng mất tiêu rồi. An Nhược Thần cảm thấy tình hình không ổn. Như vậy xem ra, nàng lại thành báo tin giả cho tướng quân, đây chính là phải phạt giam đấy.
Không được, trước khi tướng quân nổi giận, buộc tội nàng, nàng phải mau gặp hắn giải thích mới được.
Nhưng đâu có phải dễ dàng gặp mặt tướng quân như thế, ngay đến cha đưa thiệp đưa lễ mấy chuyến mới thành. Ngay đến nàng cũng chắc chắn mình không có cách nào đưa thiệp cho tướng quân, nếu để cho nhà biết thì nàng sẽ gặp phiền phức. An Nhược Thần trái lo phải nghĩ, tìm biện pháp.
Ngày hôm sau, rất "đúng lúc" gặp quản sự đại nương chia trái cây cho các viện, nhưng bọn nha hoàn không đủ người, đại nương phải hò hét để các nàng chạy chuyển mấy chuyến. An Nhược Thần thấy vậy bèn nói: "Đúng lúc ta cũng đang rảnh, muốn tìm người trò chuyện, để ta đưa đến cho muội muội vậy."
Rồi nàng cầm hai chiếc làn đựng trái cây rời đi.
Vì thuận đường nên tiện đà nàng ghé qua cả phòng bốn. An Nhược Phương thấy tỷ tỷ tới, liền muốn đi đưa đồ cùng nàng. Hai người đi đến viện phòng nhì.
Trên đường đi, An Nhược Phương kéo tay An Nhược Thần, muốn nói lại thôi. An Nhược Thần biết cô bé là vì chuyện ngày hôm trước mình bị cha tát. Hôm đó Tiền Bùi đến nhà làm khách, ánh măt như rắn độc nhìn chằm chằm vào mỗi cô gái trẻ tuổi, từ nha đầu cho đến tỷ muội của nàng, sau đó ông ta lại cười điệu cười rất buồn nôn. Lúc ăn cơm ông ta còn cố ý sờ ay An Nhược Thần, nhất thời An Nhược Thần chán ghét không nhịn được, theo bản năng dùng sức rút tay về.
Đêm đó An Chi Phủ lại xông đến phòng nàng cho nàng một tát tai.
Chuyện này truyền ra trong nhà, An Nhược Thần vô tình nghe thấy nhị muội An Nhược Hi nói may mà là đại tỷ được gả cho lão già ghê tởm đó. Còn tứ muội, An Nhược Thần nhìn thấy vẻ thông cảm trong mắt cô bé.
Bây giờ An Nhược Phương lại có dáng vẻ như vậy, An Nhược Thần không nhịn được thở dài: "Nếu tỷ không có ở đây, muội phải tự biết chăm sóc mình đấy. Đừng quá sợ hãi, bảo mẹ muội để ý nhiều vào, sau này gả cho một nhà tốt."
An Nhược Phương nghe những lời này, nước mắt lại lăn xuống. Cô bé ôm lấy An Nhược Thần: "Tỷ tỷ đừng gả cho lão ta nữa được không? Lão ta đáng sợ quá."
An Nhược Thần vỗ về đầu cô bé: "Đừng có ngốc thế, tốt nhất đừng nói câu này ra ngoài, đỡ bị cha nổi giận lại đánh muội." Khuyên giải an ủi một hồi, lúc này mới ngăn được nước mắt An Nhược Phương.
Đến phòng An Nhược Hi, An Nhược Hi thấy vẻ mặt khổ sở của An Nhược Phương, nhất thời mất hứng: "Rước cái bản mặt bí xị đó đến phòng ta làm gì, tìm xui à?"
An Nhược Thần nói là đưa trái cây đến, chẳng qua là trên đường đi tiểu nha đầu này nói chuyện với nàng, không chịu để nàng gả đi. An Nhược Hi mắng An Nhược Phương mấy câu ngu ngốc, nhưng cũng khá có vẻ hứng thú về đề tài cưới gả, bèn hàn huyên đôi chút. An Nhược Thần nhân cơ hội hỏi: "Mà nói đến đây, muội muội cũng đã đến tuổi gả chồng rồi, hôm đó cha để muội và tam muội ngồi bên cạnh Long tướng quân, là có ý đó à?"
An Nhược Hi nổi tiếng đanh đá lại đỏ mặt: "Có biết đâu chứ, không nghe cha nhắc đến gì nữa."
An Nhược Thần trầm ngâm: "Long tướng quân là một cửa hôn sự tốt, mấy phú thương giàu có trong thành Trung Lan này cũng gửi thiệp mời đế, nhưng hắn không đi, mà lại đến An phủ chúng ta. Có lẽ chuyện này có thể thành đấy. Chỉ là không biết cha nhắm muội hay tam muội nữa."
An Nhược Hi sầm mặt, dĩ nhiên nàng ta hy vọng cơ hội này là của mình.
An Nhược Phương ở bên cạnh không xen vào câu nào, cũng không có hứng thú, chỉ im lặng ăn trái cây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!