"Đại nhân." Long Đại nói bằng giọng bình thản, "Có thể đại nhân đã từng nghĩ đến, nếu suy đoán của An cô nương là thật, thật sự có mật thám lợi dụng uy hiếp nàng mà bắt cóc muội muội nàng ta, tất những kẻ đó phải nắm rõ tình hình An phủ. Bọn chúng biết trong An phủ ai là người quan trọng với An đại cô nương, tình hình ra vào ở cửa phủ, lúc đó mới có thể đưa một cô nương đang ngủ say trong phòng rời khỏi phủ mà không bị ai phát hiện.
Có bản lĩnh như thế, sao bọn chúng lại không biết tối nay An cô nương trốn nhà, chạy đến nha môn báo quan đây. Sau khi báo quan liền có thể làm như không có chuyện gì xảy ra mà lên kiệu hoa ư? Nhưng đằng đó là mật thám, được huấn luyện bài bản, tâm tư kín đáo, như vậy nếu còn không nghi ngờ trong chuyện này có quỷ thì đúng thật là có quỷ rồi." Nói đến đây, hắn nhìn An Nhược Thần một cái.
An Nhược Thần đang quỳ cúi đầu, không thấy rõ nét mặt.
"Đại nhân." Long Đại lại nói: "Giả sử An cô nương nói là thật, chuyện nàng đến nha môn báo quan đã làm bọn mật thám cảnh giác rồi. Sau khi nàng ta gả vào Tiền phủ, cho dù có người đến liên lạc với nàng ta, uy hiếp ép nàng ta làm việc, vậy nhất định đã có đối sách đối phó với quan phủ. Không làm được, bọn chúng sẽ bày kế bày cạm bẫy, trái lại đưa chúng ta vào tròng.
Đến lúc đó, không một câu nói không một chuyện nào là thật, liệu đại nhân phân biệt thế nào đây?"
Diêu Côn á khẩu không trả lời được. Ông ta mắc nghẹn cả nửa buổi, không khỏi thừa nhận lời Long Đại nói rất có lý. Trong lòng ông ta khá không cam lòng, lãng phí nhiều người và tinh lực như thế, cuối cùng lại bị đối phương dạy dỗ, chuyện này vẫn là mình biết trước, ông ta không muốn làm cái loại việc tiêu tiền lắm này.
Long Đại lạnh lùng nói lại: "Còn nữa, đối phương có thể giết Từ bà mối, thì giết tỷ muội An Thị cũng không có gì khó khăn. An cô nương âm thầm báo quan, không ai biết cũng không sao, hôm nay nửa đêm canh ba đánh trống, ồn ào làm mọi người đều biết, cha nàng còn dẫn người đứng đợi bên ngoài cửa nha môn, vậy nhất định An phủ cũng ầm ĩ. Bất kể thế nào tin tức này cũng không che giấu được, nếu mật thám thật sự bắt người định uy hiếp An cô nương, gặp phải điều không ngờ này, vì để mình được bảo toàn, rất có thể sẽ sát hại hai vị cô nương An gia. An tứ cô nương thì lại càng không nói, giờ còn không biết đang ở đâu. Còn phía An đại cô nương, đại nhân để nàng ta hồi phủ, sợ là kiệu hoa chỉ có thể nhận được thi thể."
Hắn còn chưa dứt lời, An Nhược Thần đã nằm sấp xuống kêu la: "Tướng quân, đại nhân, cầu xin chúng đại nhân mau cứu tỷ muội dân nữ."
Long Đại không để ý đến nàng, chỉ nói tiếp với Diêu Côn: "Lời ta vừa suy đoán đó là trong trường hợp nếu nàng ta nói thật, còn nếu nói dối, thì lại là tình huống khác. Ta cần phải giữ nàng ta lại, cẩn thận kiểm tra thẩm vấn. Dù có gả vào Tiền gia để dụ địch thì cũng vô dụng, không bằng thẩm án cho tốt để nghĩ kỹ đối sách. Vô cùng bất ngờ, đối phương không đoán được kết quả chúng ta làm gì, trái lại lại là chuyện tốt."
Diêu Côn nhíu mày, cảm thấy làm khó quá: "Tướng quân, An cô nương là nhân chứng quan trọng, điều này ta biết. Cũng chính vì vậy, để tránh rút dây động rừng làm lộ tin tức ra ngoài phá hỏng đại sự, ta mới không tiện xét xử công khai. Chuyện tối nay An cô nương thuật lại, trừ người trong phòng này ra, không còn ai có thể biết được. Có lẽ sự tình không bết bát đến mức đó, chúng ta có thể xử một vụ án khác không liên quan, tuy phía mật thám sẽ nghi ngờ, nhưng cũng không thể xác định được.
Chúng ta làm việc cẩn thận hơn, không để bọn họ phát hiện là được. An cô nương cứ gả vào Tiền phủ như đã định, tất mọi chuyện cũng không khác thường, qua thời gian lâu, đám mật thám cũng sẽ xem thường. Có lẽ kế dụ địch vẫn có thể dùng được. Mà cho dù không thể, chúng ta vẫn còn đầu mối là Từ bà mối kia, trong tay mật thám còn có An tứ cô nương, bọn chúng tất phải có hành động..."
Nói đên đây, Diêu Côn dừng lại, tự biết đối sách này cũng không vững chắc, vậy là thở dài, "Ta biết điều tướng quân băn khoăn cũng có đạo lý của nó, nhưng An cô nương là người đã có hôn ước, cưới hỏi đàng hoàng, lễ nghi thỏa đáng. Ngài và ta đều là mệnh quan triều đình, nên giải sầu vì bách tính, chứ không phải hủy nhân duyên của họ. Chuyện này mà không xử lý thỏa đáng, hai nhà An, Tiền làm ầm lên, chỉ sợ không khắc phục hậu họa được."
Long Đại cứng nhắc nói: "Với ta mà nói, an nguy quốc gia, chiến sự biên giới mới là điều cấp bách nhất. Nếu lần này ta sơ sót, để mật thám tùy ý làm bậy dưới mí mắt chúng ta, tiêu diệt oai phhong nước ta, phía Nam Tần cười trộm, đừng nói gần đây bọn chúng có gây chiến hay không, chỉ là dò la rõ trong ngoài cái quận Bình Nam này, lại dụ dỗ chúng bách tính như Từ bà mối An cô nương đây thăm dò tình báo cho chúng là cũng ghê gớm lắm rồi.
Không chỉ mỗi quận Bình Nam, mà còn cưới xin, mua bán đến các quận ngoài, đến lúc đó, một đường dọc đến kinh thành..." Long Đại kéo dài âm cuối, rồi chợt nhấn mạnh: "Diêu đại nhân, ta không rảnh để ý đến người của hai nhà này ầm ĩ thế nào, ta lo sắc mặt của hoàng thượng và bá quan văn võ triều đình cũng đủ lắm rồi. Đại nhân không nghĩ đến nơi xa như kinh thành, chỉ nghĩ đến điều trước mắt, vụ án gì mà nửa đêm phải gọi một tân nương sắp lên kiệu hoa đến hỏi đây? Đại nhân cứ tự mình nghĩ kỹ đi. Rốt cuộc mật thám là ai ẩn thân ở đâu, chúng ta còn chưa biết được, liệu sau khi về nhà An cô nương sẽ không nguy hiểm tính mạng ư? Nếu nàng ta gặp điều bất trắc, người nhà nàng ta với Tiền phủ sẽ không làm ầm lên? Ta không quen bọn họ, cũng không biết nhau. Đại nhân cứ nghĩ đối sách trước đi. Còn sau này ta hồi kinh báo lại công việc, hoàng thượng hỏi đến chuyện này, ta cũng chỉ có thể y theo sự thật mà đáp."
Những lời này đã đánh trúng chỗ yếu của Diêu Côn, dân chúng chỉ trích và hoàng thượng trách tội, ông ta kham nổi bên nào không kham nổi bên nào, dĩ nhiên trong lòng hiểu rõ. Diêu Côn cố tình ra vẻ khó nghĩ một lúc, rồi nói: "Tướng quân nói có lý. Trong chuyện này có vô vàn khả nghie, An cô nương cứ thế mà về chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Như vậy đi, tướng quân muốn giữ lại An cô nương vấn hỏi thì cứ giữ, ngày cưới kéo dài cũng được."
"Đại nhân." An Nhược Thần lẳng lặng nghe hết lời Long Đại và Diêu Côn nói, lúc này nằm sấp xuống sàn thưa: "Dân nữ không có quá nhiều bản lĩnh, thế nhưng tặc tử đã bắt đi muội muội thân nhất của dân nữ, dân nữ không thể bàng quan được, dân nữ nguyện ý vì chúng đại nhân dụ địch."
Diêu Côn nhìn Long Đại, rồi làm bộ khó xử: "Long tướng quân, ngài nhìn chuyện này xem, giờ cô nương người ta lại xin được xuất giá như thường..."
"Đại nhân." An Nhược Thần vẫn quỳ sấp trên sàn, cố ngắt lời Diêu Côn: "Đại nhân, cũng không phải dân nữ xin gả đi. Những câu tướng quân nói ban nãy rất có lý, một khi dân nữ gả đi, sống hay chết cũng không biết được. Dân nữ nửa đêm đánh trống báo quan, sợ là đã khiến bọn chúng nghi ngờ rồi."
Diêu Côn tức giận: "Vậy ngươi dụ địch cái gì?"
"Đại nhân, dân nữ cả gan, cầu xin đại nhân ân chuẩn, giải trừ hôn ước của dân nữ với Tiền lão gia, dân nữ nguyện ý vào quân dụ địch."
"..." Không chỉ có Diêu Côn, mà tất cả người trong phòng đều ngạc nhiên ra mặt.
An Nhược Thần quỳ phục trên nền, mọi người không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, chỉ nghe thấy nàng nói tiếp: "Lời đại nhân vừa nói có lý, nửa đêm dân nữ đánh trống báo quan, sau đó lại làm như không có gì mà lên kiệu hoa như thường, ắt hẳn đối phương sẽ biết đây là cạm bẫy. Hoặc là bọn chúng giết muội muội dân nữ, không tìm dân nữ nữa, giả như chưa từng gây ra chuyện này, hoặc là để tránh hậu họa về sau mà giết luôn dân nữ. Nếu không, bọn chúng vờ trúng kế liên lạc với dân nữ, nhất định là mưu mô khác.
Mà mưu mô này, sợ sẽ là huyện Phúc An."
Diêu Côn cau mày. Huyện Phúc An là huyện lớn nhất ở quận Bình Nam, gần kề quận phủ thành Trung Lan. Về giao thông, là con đường chủ yếu thông từ ngoài quận đến kinh thành, về dân sinh, huyện Phúc An là huyện sản xuất lương thực lớn của quận Bình Nam, cũng là hậu phương tiếp tế quan trọng nhất chuẩn bị cho lúc có chiến tranh. Rút quân lui dân, vận chuyển vật liệu các thứ, huyện Phúc An là đường đi nhanh gọn gần thành Trung Lan nhất.
Người An Nhược Thần phải gả chính là phụ thân huyện lệnh huyện Phúc An, nàng sẽ trở thành mẹ kế của huyện lệnh Tiền Thế Tân...
"Đại nhân, dân nữ đã lạc mất muội muội rồi, lại sợ mạng sống của bản thân, vạn bất đắc dĩ mới có thể nghĩ ra hạ sách này để trốn nhà báo quan. Hành động này đã khiến kế bắt giặc của đại nhân và tướng quân không được thực hiện trót lọt, dân nữ quả thực rất sợ. Nhưng bất kể thế nào, dân nữ vẫn muốn tìm muội muội. Dân nữ muốn trở thành mồi nhử, phải trở thành miếng mồi có sức hấp dẫn hơn có được tình báo huyện Phúc An mới thành."
"Vậy thì là cái gì?!" Diêu Côn kinh hãi hỏi. Có sức hút hơn tình báo huyện Phúc An hẳn phải là tình báo quận phủ Bình Nam hắn mới phải, đây cũng không phải là chuyện đem ra chơi được.
"Đại nhân." An Nhược Thần ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu, tiều tụy suy nhược: "Đại nhân vừa nói đấy thôi, Từ bà mối là manh mối. Dân nữ đoán chúng đại nhân sẽ nghiêm ngặt điều tra những cô nương mà nàng ta mai mối rồi buôn bán a hoàn. Đại nhân, dân nữ chính là cô nương như thế, suýt nữa dân nữ đã bị Từ bà mối khống chế, sau khi nàng ta chết, dân nữ cảm giác như được giải thoát, lại không có ai uy hiếp mình, nếu lúc này có quan sai tới cửa hỏi chuyện, đương nhiên dân nữ sẽ không thừa nhận.
Những cô nương kia, có lẽ cũng có suy nghĩ ấy. Đại nhân không bằng không chứng, dĩ nhiên không thể bắt các nàng ấy đến dụng hình tra tấn ép cung được. Cho nên dân nữ nghĩ, tướng quân và đại nhân cần một người, có thể chân chính nói chuyện với những cô nương đó, như vậy mới có thể thăm dò tin tức được."
An Nhược Thần nhìn Diêu Côn, lại nói tiếp: "Đại nhân, nếu dân nữ gả đến huyện Phúc An, thành phụ nhân có chồng, coi như là không tiện đi lại khắp nơi, cũng không thể đến thành Trung Lan săn tin được, như vậy cũng rất dễ làm người ta nghi ngờ. Chỉ khi dân nữ bị từ hôn, bị bắt vào trong quân, có thân phận mới làm được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!