Trong khói mù, không thấy rõ Long Đại ở đâu nhưng lại nghe thấy giọng nói vang dội của hắn: "Lương Đức Hạo, ngươi có ý đồ mưu phản, vu
hại trung thần, khơi mào chiến tranh, mưu hại tướng sĩ trong quân, tội
đáng chết vạn lần."
Tiếng như chuông lớn, rõ ràng vang dội, quát lớn ba lần, âm thanh không ngừng vang vọng. Nghe thì có vẻ hắn ở trên ngựa.
Lương Đức Hạo đưa mắt nhìn bốn phía, định tìm tung tích của Long Đại. Ông ta kêu to: "Giết hắn, giết chết Long Đằng!"
Nhưng tiếng gào của thuộc hạ binh tướng của Long Đại đã át đi
giọng ông ta, bọn họ cùng nhau hét lớn: "Lương Đức Hạo mưu phản, tội
đáng chết vạn lần! Lương Đức Hạo mưu phản, tội đáng chết vạn lần! Lương
Đức Hạo mưu phản, tội đáng chết vạn lần…"
Tiếng hô lớn từng đợt nối từng đợt, tiếng sóng liên miên, dường như khắp ngọn núi này đâu đâu cũng là người của bọn họ.
Lương Đức Hạo vừa sợ vừa nghi, xung quanh là binh tướng vây
quanh bảo vệ ông ta chính giữa, xa xa là cảnh chém giết kêu gào, máu
chảy thành sông. Nhưng Lương Đức Hạo thấy, có rất nhiều binh lính sau
khi nghe thấy mấy từ "mưu phản, tội chết" thì đã chần chừ lui ra sau.
Lương Đức Hạo giận dữ! Chỉ vào những tên lính kia quát lên: "Chạy trốn
trên trận tiền, không giết kẻ địch, tất chết!"
Một tướng quân nghe thế chạy tới, một đao chém ngã binh sĩ kia, quát lên: "Kẻ làm trái quân lệnh! Chém!"
Mà binh tướng của Long Đại vừa chém giết vừa kêu: "Lương Đức
Hạo mưu phản, tội đáng chết vạn lần! Lương Đức Hạo mưu phản, tội đáng
chết vạn lần…"
Lương Đức Hạo nghe vào tai mà hận đến mức nghiến răng, nhưng
ông ta cũng kịp thời phản ứng, đuổi theo tiếng mà giết người, không được bỏ qua cho ai. Nhưng còn chưa đợi ông ta hạ lệnh nhắc nhở, những tiếng
hét bên kia chợt im bặt. Một tướng quân bên cạnh nói: "Kế làm rối lòng
quân, đại nhân chớ để ý. Bọn chúng ít người, không chống đỡ được lâu
đâu. Phân tán rống át, tạo giả thiết người đông thế mạnh cũng vô dụng.
Chúng ta chuẩn bị đầy đủ, bắt lại bọn chúng chỉ là vấn đề thời gian mà
thôi."
Trong khi nói, tiếng kèn cất lên, tiếng trống gầm vang, rốt
cuộc những binh lính kia của Lương Đức Hạo cũng kịp nhận ra là đã khai
chiến, hiệu lệnh và trống lệnh bắt đầu chỉ huy đội hinh, ngoài trận lửa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!