An Nhược Thần kinh hãi chấn động, theo bản năng ném hoa xuống chạy về phía viện tử kia. Lao nhanh đến gần mới kịp nhận ra, đây là viện của đại đệ An Vinh Quý. Ở cửa viện có mấy tên nhóc sai vặt đứng canh, làm như không hề nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong viện, chỉ nhìn An Nhược Thần đầy cảnh giác.
Đột nhiên An Nhược Thần hiểu ra, liền lùi lại ba bước, vừa tức vừa đau.
"Đại tỷ." An Nhược Phương cũng đến, thấy chuyện như thế thì sợ hãi ôm lấy eo An Nhược Thần. An Nhược Hi đứng sau lưng các nàng, sắc mặt ảm đạm.
Tiếng khóc lóc kêu la xin dừng tay của tiểu cô nương trong viện và tiếng mắng chửi hả dạ của An Vinh Quý hòa vào nhau làm một. Sống lưng An Nhược Thần lạnh run, cứng ngay tại chỗ. An Nhược Hi đi lên kéo An Nhược Phương, nhưng An Nhược Phương chỉ ôm chặt lấy eo An Nhược Thần. An Nhược Hi dứt khoát gọi a hoàn bà tử đến lôi hai người đi.
Rồi sau đó, An Nhược Thần nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, bọn hạ nhân đang bàn tán chuyện một tiểu nha đầu trong viện của An Vinh Quý vừa nhảy giếng tự tử. Còn nói hôm nay tâm tình đại thiếu gia rất tốt, cùng lão gia uống đến mấy ly, vừa đảo mắt một cái đã nhìn thấy tiểu nha đầu kia, mà nàng ta xinh đẹp đậm đà, nhìn cũng là người cơ trí, nào biết tính tình lại mạnh mẽ như thế, không phục liền nhảy giếng.
An Nhược Thần chỉ cảm thấy vô cùng căm ghét, đến giờ cơm tối cũng viện cớ bị bệnh không đi ăn. Sau lại nghe bà vú tức giận nói, An Bình đã sai người gọi người nhà tiểu nha đầu kia đến, để bọn họ đưa thi thể về, còn cho họ rất ít phí làm khâm liệm mai táng. Nói là nha đầu vụng tay, làm rớt bể chiếc bình hoa cổ đắt tiền, định theo quy tắc phạt nàng ta, nàng ta tưởng phải đền bạc bèn nhảy xuống giếng. Người nhà nha đầu kia giờ đang kêu trời oán đất ở hậu viện.
An Nhược Thần cũng không biết mình bị làm sao, lại âm thầm chạy ra hậu viện xem. Vừa nhìn đôi vợ chồng kia liền biết là nhà rất nghèo. Bên cạnh người đàn ông còn có cây gậy chống, hình như bị tàn tật. Hai người khóc lóc ngã xuống đất, không thể tin nổi con gái nhà mình lại ra đi như vậy. Ký khế ước bán thân ba năm, nhưng không ngờ chỉ vừa qua một tháng đã cách biệt sống chết.
An Bình vừa dỗ vừa dọa, nói chủ nhân không truy cứu chuyện bình hoa nữa, bảo người nhà nha đầu chôn cất người cho tốt, đừng có đến nỗi chút tiền cuối cùng cũng không lấy được.
Cuối cùng đôi vợ chồng kia rưng rưng nước mắt đưa thi thể con gái đi. An Nhược Thần nhìn lén từ xa, tim dần trở nên lạnh buốt. Nếu nàng vào cửa Tiền gia, có lẽ cũng là kết quả như thế, chỉ có điều cha nàng sẽ không rơi lệ.
An Nhược Thần lại lặng lẽ quay về viện, vừa ngồi xuống chưa bao lâu thì An Nhược Phương đến, mắt tiểu cô nương sưng đỏ vì khóc. Cũng không nói câu gì, lúc chạy vào nhìn ngó xem có ai không, rồi nhét một chiếc túi vảo vài trong tay An Nhược Thần, sau đó xoay người chạy đi.
An Nhược Thần mở túi vải ra xem, bên trong là chút bạc vụn, tiền đồng, còn có vài món trang sức nho nhỏ. Mũi An Nhược Thần cay cay, suýt nữa đã ứa nước mắt.
Ngày hôm sau, không khí trong phủ khá ảm đạm, chúng tiểu nhân đều nơm nớp lo sợ. Mà An Vinh Quý lại như không hề có chuyện gì xảy ra, vẫn không chịu tỉnh ngộ. An Chi Phủ và Đàm Thị phòng nhì nói là nha đầu kia không biết phải trái, lại còn nhảy xuống giếng, định cho ai xem.
An Nhược Thần không nuốt nổi cơm, cứ trốn trong phòng miết. Bụng nghĩ, nếu nàng là nha đầu kia, gặp phải số xấu đó, nhất định sẽ không chết, nhất định phải lấy mạng tên ác nhân kia để đền mạng, như thế mới sảng khoái. Nhưng rồi nghĩ đến cảnh giết người mà nàng lại cảm thấy kinh khủng. Có lẽ nếu đổi lại là nàng, e cũng không dám ra tay. Nghĩ bậy nghĩ bạ, càng nghĩ càng quyết tâm muốn chạy trốn, rời khỏi nơi này, rời khỏi những con người lòng dạ tối tăm này.
Chỉ là ngàn vạn lần An Nhược Thần cũng không nghĩ đến, chuyện này vẫn còn có bất trắc.
Vào tối muộn một hôm, Tiền Bùi đến. Lão tâm tình thoải mái, vẻ mặt tươi cười. An Chi Phủ nhướn mày vui mừng, mở đại yến, mời ca kỹ, với trong nhà mở tiệc chiêu đã Tiền Bùi. An Nhược Thần nghe mấy người rỉ tai, biết là Tiền Bùi đã lấy được số hàng ngọc thạch kia về giúp cha, cha mới mở yến cảm tạ. Yến tiệc lần này ầm ĩ đến tận đêm khuya, lúc này Tiền Bùi mới thỏa thích rời đi. Còn An Nhược Thần lại bị gọi đến thư phòng, An Chi Phủ nói có chuyện muốn dặn dò nàng.
An Nhược Thần đến nơi thì thấy An Vinh Quý cũng ở đó, cả Đàm Thị phòng nhì và Đoàn Thị phòng bốn cũng có mặt. Đàm Thị sầm mặt, mắt Đoàn Thị lại đỏ lên. An Nhược Thần thấy như vậy thì thấp thỏm trong lòng, không dám nghĩ xem đã có chuyện gì xảy ra. Nàng hành lễ vấn an rồi đứng một bên đợi.
Mới đầu An Chi Phủ không để ý nàng, chỉ lo quát mắng Đoàn Thị phòng bốn, nói nàng ta cả ngày chỉ biết khóc lóc xui xẻo. Rồi lại mắng An Vinh Quý vô dụng, vừa nãy ngồi ăn lại không nghe hiểu Tiền lão gia châm biếm. Đàm Thị phòng nhì thấy con trai nàng ta bị mắng thì vội vàng bao che, nói Vinh Quý mới mười lăm nhưng cũng làm mua bán được ra trò, cửa hàng làm ăn tốt như thế cũng có một phần công lao của Vinh Quý.
An Nhược Thần đứng bên cạnh im lặng cúi đầu lắng nghe, nhủ thầm trong bụng heo chó dê bò gà vịt, lúc đọc đến lần thứ hai mươi sáu thì cuối cùng cũng nghe thấy An Chi Phủ gọi tên nàng. Ông ta nói: "Gọi ngươi đến là muốn dạy ngươi biết rằng, Tiền lão gia đã nhìn trúng Nhược Phương, đã định hôn xong rồi, chính là ngày hai mươi bốn đó, tỷ muội các ngươi cùng lên chung kiệu hoa. Nhược Phương còn nhỏ tuổi, không hiểu chuyện, ngươi phải dạy dỗ nàng."
Quả thật là sấm sét giữa trời quang! An Nhược Thần ngây người, đầu nàng ong cả lên, quỳ xuống cái bịch: "Cha, tứ muội mới mười hai tuổi."
Đoàn Thị phòng bốn lại thút thít.
An Chi Phủ mất kiên nhẫn trợn mắt nhìn Đoàn Thị, rồi lại nói với An Nhược Thần: "Nên không phải là dặn dò ngươi đấy sao, ngươi dẫn Nhược Phương đi, ở Tiền gia phải phối hợp với nó cho tốt, hai tỷ muội đừng có giành giật ghen tuông. Nhược Phương còn nhỏ, nên ngươi giúp nó gánh vác mọi chuyện chút."
An Nhược Thần thật sự không dám tin. Thì ra là thế, thì ra là như thế! Mọi chuyện đều đã rõ rồi. Vì sao bàn chuyện hôn sự lại cứ thần bí trốn trong viện Đàm Thị mà bàn, vì sao An Nhược Hi lại đột nhiên thân thiết với An Nhược Phương như thế, không phải nàng ta nịnh nọt mà là chột dạ, là thương xót đồng cảm. An Nhược Hi biết đã xảy ra chuyện gì, có lẽ vốn định gả nàng ta đi chứ không phải là tứ muội, nàng ta sợ lỡ có chuyện không may thì hôn sự này sẽ rơi xuống đầu nàng ta, cho nên lần trước khi danh tiết nàng bị tổn hại, nàng ta mới có phản ứng kịch liệt đến thế.
An Nhược Thần quỳ gối xuống đất dập đầu, hoàn toàn không dám nhìn An Chi Phủ. Nàng sợ mình không che giấu được cơn giận, nàng sợ mình mất khống chế sẽ nói ra những câu làm mình hối hận. Còn năm ngày nữa, cách ngày nàng rời đi chỉ có năm ngày! Nàng chỉ cần phải nhẫn nhịn qua năm ngày này!
An Nhược Thần tức run lên, nàng cảm thấy cực kỳ tức giận, nhưng lại phát hiện ra trong lòng nàng rất sợ. Cha quyết định mâm hôn sự như thế, lại không tiếp đem con gái mười hai tuổi của mình đến cho lão khốn kiếp kia làm nhục! Sao nàng có thể rời đi được?! Nàng rời đi thế nào đây?!
"Cha, ở thành Trung Lan này An gia chúng ta cũng coi như có đầu có mặt, nữ nhi cha không phải lăn tăn chuyện cưới gả, hai nữ cùng gả chung chồng, như thế không phải để người ta chê cười sao?" An Nhược Thần biết mình nên phải giả vờ ngoan ngoãn nhận lời, nhưng vừa mở miệng lại nghe thấy mình nói những câu này.
Quả nhiên An Chi Phủ nhíu mày mắng: "Ngươi thì biết cái gì! Nếu không phải Tiền lão gia giúp lấy hàng về thì An gia chúng ta coi như tiêu rồi! Ông ấy coi trọng Nhược Phương, ấy là phúc của An gia ta!"
An Nhược Thần biết, cha đã bị Tiền Bùi lôi kéo. Nhất định hồi đầu Tiền Bùi đã nhìn trúng tứ muội rồi. Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, quả đúng là vậy. Mỗi lần tứ muội đứng cạnh nàng, ánh mắt Tiền Bùi quét đến đều vô cùng dâm tà, lúc ấy nàng lại không nghĩ khác, chỉ nghĩ là lão ta nhìn mình. Nhưng thì ra lại là tứ muội! Lần này đã có thể đối mặt với những chuyện trong lời đồn đãi được rồi. Lão già họ Tiền khốn kiếp này thích ấu nữ, đồ súc sinh khốn kiếp, lão dám có tà niệm với muội muội nàng!
Nhưng lúc đầu định hôn nếu lão mở miệng ra đòi tứ muội, mà tứ muội còn bé, sợ cha nàng không đồng ý nên mới chỉ định nàng, đợi sau khi định hôn, cha vào tròng, mới rồi lại bố trí ván cờ mới để đưa tứ muội cùng vào cửa.
Đồ xảo quyệt, đồ thâm độc! Ghê tởm đến độ làm người ta muốn nôn mửa!
An Nhược Thần chỉ thấy một cơn lửa giận đốt cháy sạch tim gan phèo phổi nàng đến độ đau đớn, nàng cúi thấp người, tư thế hèn mọn, nhưng lại lớn tiếng nói: "Cha, nhưng chuyện này dễ làm người ta chỉ trỏ cười nói quá. Không chỉ khiến người ta cười nhạo, mà chúng ta cũng thua thiệt nặng. Cha nghĩ lại đi, sau này tứ muội gả đến nhà quyền quý, thì cửa hàng ngọc thạch há có thể so sánh với mối tốt đó được sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!