Sắp tới là đến Giáng sinh, cho nên toàn trường được nghỉ hai tuần liền, vừa cho nghỉ đông và để chuẩn bị văn nghệ chào mừng Noel.
Lớp Z được giao trọng trách vở kịch "Nàng công chúa thất lạc" và một bài hát.
Các sao nữ của chúng ta thì khá là thân thiện, chẳng mấy chốc đã làm thân với nhau. Nhưng về phần mấy anh con trai thì không chắc.
"Cái thằng Thiên Trường mới chuyển đến ấy thiệt là ghét nó quá! Phá vỡ kỉ lục tán gái của tớ, 12 em trong chưa đầy 1 phút, tớ mới chỉ được 10 em. Đã thế nó còn đắc ý, cười khẩy mình nữa chứ"
- Song Tử khó chịu: "Tớ thì chỉ chạnh lòng tí vì nó tán giỏi hơn mình thôi, nhưng nó dám cười khẩy kiểu ấy, muốn cho nó chết quá!"
"Đã vậy dạo này thấy thằng ấy hay bám theo con Cá ngố kia!"
- Sư Tử bực mình, đăm chiêu nhớ lại mấy cảnh mà cái thằng cha theo đuôi Ngư.
"Cái thằng Bạch Xà kia dạo này cũng đang được Kim Ngưu quan tâm thái quá, thấy mà chướng mắt!"
- Thiên Yết không biết từ đâu đi tới, nhập hội luôn cùng mấy tên con trai, lòng hậm hực vì dạo này Ngưu không quan tâm mấy đến anh.
"Haizz, chán đời mấy chú! Sao không tán người ta luôn đi, cho mấy tên đấy khỏi bám đuôi, như tui đây này!"
- Bảo Bình tự hào vì là người duy nhất trong cả bọn đã có bạn gái (Bạn gái theo hợp đồng kiểu nô lệ thôi!!).
"Chậc, dạo này Kết ca chú ý tới Thảo Ngọc nhiều quá, hại chị Thiên cứ lo nơm nớp suốt ngày. Đã vậy lại còn rõ tâm đầu hợp ý, mệt mỏi!!"
- Ngư không biết từ đâu đi tới, nhập hội như một thằng con trai thực thụ.
"Mã Mã đâu sao không ra chơi cùng!?!"
- Bạch Dương quay ra cất tiếng hỏi.
"Tui cũng muốn lắm chứ, nhưng cái thằng chết bầm Bảo Bình kia suốt ngày đuổi tôi đi, còn con Ngựa điên ấy thì cứ như trên mây, chả thèm chú ý tới tui nữa."
- Ngư thở dài thườn thượt, quay ra lườm nguýt tên Bảo.
"Thế Thiên Trường đâu? Sao không tâm sự cùng cậu ấy?"
- Song Tử hỏi, quay ra liếc đểu Sư Tử. Tất nhiên là suýt ăn quả đấm bầm mắt.
"Ối trời ơi, đừng có nhắc đến tên ấy nữa, mấy hôm nay thằng điên đó cứ bám theo tui suốt, lải nhải đủ thứ trò, nhiều khi muốn giết tên ấy lắm mà cứ phải nhịn!!!!"
- Ngư nghiến răng ken két, giãy nảy lên như giẫm phải đinh.
Sư nhà ta như yên tâm được phần nào, nhẹ nhõm hẳn. Mấy tên con trai ngay lập tức cười thầm.
Ở sau cái cột gần ấy, có người đã quan sát hết tất cả. "Song Ngư, tôi nhất định không để cô yên đâu!!"
--------------
Bạch Xà đang ngồi đọc sách ngoài vườn, bé Ngưu tiến lại gần.
"Tiểu Xà à, chi mà cứ đọc sách hoài vậy, cậu nên làm quen với các bạn trong lớp hơn chứ, đừng giống như Thiên Yết hồi đầu vậy."
"Nhưng tôi không thích, nói chuyện với họ chán lắm!"
- Bạch Xà đáp, tỏ vẻ không mấy thích thú, vì Ngưu nhắc đi nhắc lại vấn đề này suốt.
"Vậy sao cậu còn nói chuyện với tớ?"
- Ngưu hỏi, định bắt bẻ lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!