Hai năm sau, trong t. ửu quán cũ nát.
Tiếng cười nói huyên náo vẫn như xưa.
Một hán t. ử để trần cánh tay, râu ria xồm xoàm đang châm chọc một thiếu niên mới vào giang hồ:
"Chỉ bằng ngươi mà cũng dám uống canh của Thập Nương? Về nhà uống sữa mẹ đi!"
Mọi người cười ầm.
Thiếu niên đeo kiếm từ trong quan nội tới, vẻ mặt không phục:
"Ta nghe nói uống canh của Thập Nương là có thể làm bằng hữu của nàng, g.i.ế. c người không lấy tiền. Chỉ cần nàng giúp ta báo thù—dù mười bát có hạ cổ, ta cũng dám uống!"
Hán t. ử nhìn hắn, không biết nhớ đến điều gì, lại không tiếp tục châm chọc nữa, chỉ lắc đầu cười:
"Thời thế đã khác rồi, tiểu t.ử. Nơi này… sớm đã không còn Thập Nương nữa."
Thiếu niên kinh ngạc:
"Chẳng lẽ nàng thật sự c.h.ế. t rồi?"
Bộ râu quai nón rậm rạp của hán t. ử đã điểm bạc. Hắn nhấp một ngụm rượu, như có điều suy nghĩ, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ai mà biết được…"
Hai năm trước, một trận phong ba.
Người người đều nói Độc thủ Thập Nương làm ác quá nhiều, mưu hại bằng hữu, nên gặp báo ứng, c.h.ế. t dưới đao của một vị anh hùng nào đó.
Nhưng rất nhiều người không tin.
Từ kinh thành, Giang Đông, cho đến quan ngoại…
Hai năm qua, đủ loại thân phận đều đi tìm nàng.
Trong t. ửu quán rách nát này, từng có tiểu hoàng tôn tôn quý, thám hoa năm Thừa Bình thứ năm, hộ vệ bị đồn là tay sai của Thập Nương nhưng lại bị nàng vứt bỏ…
Thậm chí còn có cả Thái t. ử thoi thóp hơi tàn.
Nhưng không một ai tìm được nàng.
Nàng như một giọt nước rơi vào biển, như cơn gió trở về rừng, bàn tay nào vươn tới cũng không giữ được.
Dần dần, sự hiếu kỳ của mọi người đối với nàng cũng phai nhạt.
Bởi vì trước kia, giang hồ dường như chỉ có một nữ nhân như nàng—sống động, tàn độc, tùy tiện làm một việc cũng đủ để thiên hạ bàn tán không dứt.
Nhưng nay đã khác.
Trong triều ngoài dã, xuất hiện một nhóm nữ t.ử.
Các nàng bước vào trường thi vốn chỉ dành cho nam t.ử, đứng giữa chính sự đường nơi quần thần tụ hội; hoặc treo biển mở y quán, hoặc dạy văn truyền võ…
Từ nam chí bắc, đâu đâu cũng có bóng dáng các nàng.
Thoắt cái như măng mọc sau mưa, chỉ vài trận mưa đêm đã um tùm thành rừng.
Hán t. ử râu ria xồm xoàm còn đang cảm khái, dưới rèm cửa t. ửu quán, mấy thiếu nữ mặc trang phục gọn gàng cúi đầu bước vào. Ánh mắt sáng sủa, tay nắm kiếm, ngồi xuống phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!