Chương 1: (Vô Đề)

GIỚI THIỆU:

Làm trù nương ba năm, món ăn bị người người chê là khó nuốt, chẳng ai hay rằng, ta cũng từng làm Thái t. ử phi suốt ba năm.

Ba năm ấy, cũng bị thiên hạ c.h.ử. i rủa không ngớt.

Họ nói ta hãm hại nghĩa tỷ, bạc đãi hoàng tôn, cuối cùng rơi vào kết cục xác cốt không còn, thật là c.h.ế. t đáng, c.h.ế. t hay.

Ta cũng cho là như vậy.

Còn thường cùng khách nhân cười cợt phụ họa theo.

Nhưng ngày hôm ấy, lại có một người phẫn nộ thay ta bất bình:

"Bọn vô lại các ngươi, dám phỉ báng Thái t. ử phi! Dẫu ở nơi quan ngoại, kỵ binh Đông cung cũng sẽ kéo đến, tru sát các ngươi!"

01

Trong t. ửu quán tồi tàn, trước tiên là một thoáng lặng im sững sờ.

Tiếp đó, cả sảnh ầm ầm cười vang.

"Đông cung? Còn cả kỵ binh? Ở đâu?"

Mọi người nhìn về phía bàn gần cửa sổ, nơi một thiếu niên gầy gò, sắc mặt tái nhợt đang ngồi, càng nhìn càng thấy buồn cười.

Một hán t. ử để trần cánh tay, râu ria xồm xoàm, cười cợt nói:

"Thằng nhóc ngươi cai sữa chưa, dám đến T. ử Nhân Lĩnh xông pha giang hồ, còn nhắc tới Đông cung?"

Hắn khinh miệt vỗ bàn.

"Ha ha, nói cho ngươi biết, đừng nói Đông cung yếu đuối vô dụng, cho dù là thiên t.ử, đến chỗ này, cũng chẳng có tác dụng gì!"

Soạt—

Hai hộ vệ thân hình như sói như vượn bên cạnh thiếu niên lập tức rút đao.

Ở nơi này, đao kiếm chẳng có gì lạ, kẻ liều mạng không sợ c.h.ế. t lại càng là "đặc sản".

Trong chốc lát, đao thương kiếm kích, roi nhọn rìu b. úa đồng loạt lóe lên, sát khí cuồn cuộn, ch. ói mắt đến mức ánh nắng giữa trưa cũng phải lùi ba phần.

Ta ở gian bên cạnh, qua khung cửa nhỏ, nhìn rõ gương mặt thiếu niên ấy, khẽ nhíu mày.

02

Tấn Yển?

Trong ký ức của ta, đứa trẻ hai má tròn trịa, ngã xuống liền khóc, níu vạt váy ta gọi "di xấu xa", nay thân hình đã thẳng như trúc non, giữa hàng mày càng lộ ra vẻ lạnh lùng bướng bỉnh giống hệt phụ thân nó.

Cái "oan gia đòi nợ" này sao lại xuất hiện ở đây?

Ý niệm lóe lên, sau lưng ta bỗng lạnh toát:

Chẳng lẽ Đông cung thật sự đã sụp đổ, đến nỗi hoàng tôn duy nhất cũng phải ra quan ngoại mưu sinh?

Nhưng ngay sau đó, ta lắc đầu.

Không thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!