Trans: Thủy Tích
Đương nhiên học sinh của thư viện Tụ Hiền cũng không chịu thua thiệt. Huyện Liễu Hà là một huyện lớn sầm uất thuộc sự quản lý của phủ Quỳnh Châu, mà thư viện Tụ Hiền cũng là thư viện có tiếng ở thị trấn. Có thể cho con cháu tới thư viện Tụ Hiền đọc sách đều là nhà giàu có. Theo cách nói của Tống Vệ An thì đây chính là thư viện quý tộc không hơn không kém.
"Tống huynh, gần đây nghe nói quán trà Thính Phong có trà ngon, ngay cả cử nhân lão gia cũng nếm thử rồi, nói có thể sánh ngang với trà sấy ở phủ thành. Ta vốn tưởng chúng ta còn phải đợi tới lúc lên phủ thành tham gia kỳ thi Hương mới có cơ hội nếm thử trà sấy thượng hạng của phủ thành, ai ngờ bây giờ lại có lộc rồi." Mấy người bạn cùng trường tại thư viện của Tống Vệ Tề mới sáng sớm đã gõ vang cửa phòng gã.
"Đúng vậy, đúng vậy, hay là nhân lúc bây giờ viện sĩ đã kết thúc, chúng ta cũng đi nếm thử để thả lỏng một chút đi." Mấy người đi cùng cũng phối hợp nói theo. Tống Vệ Tề trong thư viện có tiếng rộng rãi, gặp phải chuyện mới mẻ thế này đương nhiên phải kéo theo gã cùng đi mới được.
"Nếu thật là trà sấy thượng hạng, ta cũng muốn nếm thử xem sao." Tống Vệ Tề vốn có chú hai biết chế trà sấy, từ nhỏ được uống trà sấy lớn lên cho nên khi đến thị trấn cũng không có hứng tới quán trà uống trà lắm. Nhưng bây giờ nghe thấy là loại thượng hạng có thể sánh ngang với phủ thành, đương nhiên cũng tò mò, muốn biết loại trà thượng hạng đó có gì khác với loại chú hai mình chế ra.
"Đương nhiên rồi, không lẽ cử nhân lão gia nói mà còn là giả sao? Đi mau, đi mau, tới chậm đừng nói phòng mà chỗ ngồi cũng không còn." Mấy người nghe thấy Tống Vệ Tề đồng ý, lập tức kéo lấy gã đi về phía quán trà.
"Xin lỗi mấy vị gia, phòng riêng đã đầy, hay là tiểu nhân tìm mấy chỗ ngồi gần nhau cho các vị." Tiểu nhị quán trà thấy người tới là học sinh của thư viện Tụ Hiền, vẻ mặt niềm nở đón tiếp.
"Hết chỗ thật này, ta đã nói phải tới sớm hơn mới được." Khó được đi cùng Tống Vệ Tề lại không có phòng riêng.
"Thật sự đã đầy cả rồi, chỗ ngồi gần nhau cũng chỉ còn dư một chỗ, nếu mấy vị không quyết định nhanh sợ là một hồi cũng không còn." Tiểu nhị thấy phía sau còn có khách hàng đi vào, vội vàng thúc giục nhưng giọng điệu vẫn cung kính như trước.
"Không còn thì thôi, chúng ta tới chỉ để nếm trà thôi mà." Tống Vệ Tề lại thấy chẳng sao cả, gã càng thích ngồi trong sảnh lớn hưởng thụ ánh mắt của mọi người hơn.
Tiểu nhị nghe đối phương đồng ý, vội vàng dẫn mấy người lên lầu, "Mấy vị gia muốn nếm thử trà sấy thượng hạng của quán trà Thính Phong à."
"Đúng vậy, ngươi mang mấy chén trà ngon lên trước, lại thêm hai mâm trà bánh, một dĩa đậu phộng." Tống Vệ Tề giở ra giọng điệu giàu sang nói với tiểu nhị.
"Vâng, mấy vị gia chờ một lát." Tiểu nhị nghe gọi món xong lập tức lui xuống.
"Đúng là hết chỗ ngồi thật." Mấy người cùng đến với Tống Vệ Tề nhìn cảnh tượng đầy người trong quán trà, trước đây quán trà Thính Phong cũng không náo nhiệt được thế này.
"Trà đến rồi đây, coi chừng bỏng." Tiểu nhị bưng mâm tới, đặt chén trà xuống trước mặt mấy người, lại buông trà bánh, "Các vị từ từ dùng."
Tống Vệ Tề quan sát chén trà được chế tác khéo léo trước mặt một hồi, mới bưng lên chậm rãi vén nắp chén, mùi trà mang theo mùi than lửa tràn ngập trong mũi làm cho người ta chợt thấy thoải mái, ngay cả Tống Vệ Tề cũng không khỏi sáng bừng mắt.
Vội vàng nếm thử một ngụm, thầm nghĩ quả nhiên là trà sấy thượng hạng. Trà sấy chú hai nhà gã chế quả thực kém xa một trời một vực với chén trà trên tay này.
Mấy người Tống Vệ Tề im lặng nếm trà, khách hàng ngồi phía sau bọn họ lại đang nói về xuất xứ của loại trà này.
"Nghe nói đám lá trà này xuất từ một sư phụ trà sấy ở một làng quê nhỏ, bây giờ lá trà của sư phụ này chỉ cung cấp cho ông chủ của quán trà Thính Phong thôi." Ban đầu hắn nghe được là sư phụ trà sấy ở làng quê nên đâm ra không tin tưởng về mùi vị của nó lắm, chỉ cho rằng ông chủ quán trà phóng đại thôi, hôm nay thử mới biết địa phương nhỏ cũng có thể xuất hiện ngọc quý.
"Ta cũng nghe được chút ít, hình như là một nơi gọi là thôn Trà Sơn."
"Nghe cái tên thôn thôi là đã thấy khác biệt rồi. Có lẽ thôn Trà Sơn là một nơi có vườn trà vờn quanh, mùi hương thoang thoảng. Nếu có dịp tôi cũng muốn tới đó nhìn xem."
Tống Vệ Tề nghe thấy thôn Trà Sơn cũng khó tin, chẳng lẽ chú hai đã trở lại? Nghĩ đến chú hai mất tích ba năm, bây giờ trở về mà tay nghề lại tiến bộ nhiều như thế, chẳng lẽ bên ngoài gặp được chuyện may mắn gì sao?
"Tống huynh, không phải huynh là người thôn Trà Sơn sao? Sư phụ trà sấy này cùng quê với huynh, không biết huynh có biết người này không?" Người cùng Tống Vệ Tề tới nghe thấy cuộc trò chuyện ở cách vách lập tức tò mò nhìn về phía gã. Ai mà không biết, tuy Tống Vệ Tề sinh ra ở nông thôn nhưng trước đây trong dòng họ lại có một sư phụ trà sấy kiếm được rất nhiều tiền.
"Có lẽ vị sư phụ trà sấy mà họ nói chính là chú hai của ta." Tống Vệ Tề cảm thấy chú hai vừa trở về đã cho gã mặt mũi, trong giọng điệu không khỏi mang theo chút thân thiết. Về sau có chú hai, gã cũng không cần lo lắng trong nhà không đủ bạc cung cấp cho gã đọc sách rồi.
"Đừng gạt bọn ta, không phải chú hai của huynh mất liên lạc rồi à? Làm sao lại là vị sư phụ này được?" Mấy bạn cùng trường của Tống Vệ Tề cũng không tin lắm nhìn về phía gã.
"Tuy chú hai của ta chất phác nhưng cũng là người may mắn, trước đây chỉ đi đốn củi đã cứu được một ông cụ, sau đó được ông ấy truyền lại phương pháp sấy trà. Bây giờ biến mất ba năm, có lẽ là bái sư ở nơi nào rồi học được một tay trà sấy thượng hạng." Không phải trong thoại bản đều viết như vậy sao? Trước đây, gã đã thấy chú hai nhà mình là người may mắn rồi.
"Nếu thật sự là như vậy, lần sau ta phải cùng huynh về gặp chú hai của huynh, cũng tiện thể thưởng thức phong cảnh ở thôn Trà Sơn mới được." Bạn cùng trường của Tống Vệ Tề vừa nghe rất có khả năng là chú hai của Tống Vệ Tề là đã muốn cùng gã về thôn Trà Sơn xem thử. Không chừng còn có thể nhờ Tống Vệ Tề mà mua được trà sấy thượng hạng với giá rẻ từ chú hai của gã nữa ấy chứ.
"Tống huynh, ta rất hâm mộ huynh có một người chú như vậy, đến lúc đó ta cũng muốn cùng đi gặp chú ấy."
"Chuyện nhỏ ấy mà, đợi ta về sẽ dẫn các huynh theo." Tống Vệ Tề nghe thấy giọng điệu hướng về thôn Trà Sơn của mấy người bạn cùng trường cũng có cảm giác tự hào theo, đương nhiên mừng rỡ đồng ý.
Mà các khách hàng ngồi gần đó cũng dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía bàn bọn họ, điều này càng khiến Tống Vệ Tề thấy đắc ý hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!