Chương 43: Xé rách mặt

Trans: Thủy Tích

Tống Hữu Tài thấy tấm chăn trên giường đang không ngừng run lên, khẽ ho một tiếng mới mở miệng nói lời thấm thía, "Đúng vậy, ông bà nội lớn tuổi rồi không trông cậy vào được nữa, sau này trong nhà vẫn phải dựa vào bọn cháu. Gần đây, bà nội cháu đã hối hận chuyện phân cháu ra ngoài, hay là cháu dọn về nhà đi."

"Ông nội nói đùa, trong nhà có bác cả và chú ba lo liệu, cháu chỉ là khắc tinh không hợp tuổi với bà nội thôi, nếu tiếp tục ở trong nhà khắc bà nội thì làm sao đây? Với lại, bây giờ cháu cũng là một kẻ vô dụng, về cũng không giúp được gì." Tống Vệ An lấy cái cớ khi trước nhà họ Tống dùng để đuổi hắn ra ngoài để có lệ lại.

Tống Hữu Tài nghe Tống Vệ An từ chối, sắc mặt cũng trầm xuống, "Vệ An, bảo cháu về cũng là vì tốt cho cháu. Bây giờ trong thôn đều biết cháu nắm phương pháp sấy trà trong tay, nếu không có sự bảo vệ của dòng họ thì cháu cho rằng cháu còn có thể sống yên trong thôn được sao?"

"Dòng họ? Phương pháp sấy trà?" Tống Vệ An cười nhìn Tống Hữu Tài.

Tống Hữu Tài thấy nụ cười châm chọc của Tống Vệ An, trong lòng lập tức nhảy dựng, "Cháu có ý gì?"

"Ông nội nhắc tới phương pháp sấy trà làm cháu chợt nhớ tới phụ thân. Thương thay ông ngoại là sư phụ của ông ấy, trước khi chết còn giao song nhi duy nhất của mình lại cho nhà họ Tống, thế mà mới một năm người đã không còn. Mấy người đều nói là bị tôi khắc chết nhưng người trong thôn không mù, họ đều biết cả. Nếu không phải sau này Tống Vệ Tề lên trấn trên đọc sách, trưởng thôn cố ý đè ép lời đồn trong thôn lại thì chuyện này làm sao cho qua dễ như vậy được."

Tống Vệ An thấy sắc mặt ông nội Tống thoắt cái đã thay đổi, cũng không chờ ông ta nói gì đã tự mình nói tiếp: "Nói đến dòng họ, phụ thân cũng là dựa vào dòng họ bảo vệ nhưng xem ông ấy có được cái gì? Trừ bỏ đỉnh núi ông ngoại để lại, còn có sự oán giận từ dòng họ Tống thị thì ông ấy còn lại cái gì? Người mới đi ba năm, con trai duy nhất đã bị cái gọi là dòng họ đuổi ra khỏi nhà rồi.

Phụ thân bằng lòng là chuyện của ông ấy, còn tôi không muốn phu lang và con cái của mình phải trải qua những chuyện tương tự."

Ôn Nhạc nghe thấy những lời Tống Vệ An nói, trong lòng trừ khiếp sợ cùng đau lòng ra còn có may mắn, may mà đương gia nhà mình vẫn luôn tính toán cho hai người họ. Ôn Nhạc nghĩ vậy, bàn tay lặng lẽ nắm lấy cánh tay của Tống Vệ An.

"Thằng nhãi ranh cánh chưa cứng đã muốn tạo phản, chịu cho mày về là đã nể mặt mày lắm rồi, nào có quan tâm nhiều chuyện đến vậy? Nếu không chịu dọn đồ đạc trở về, tao sẽ đi nói cho mọi người mày là đồ bất hiếu, tao phải lên nha môn tố cáo mày bất kính với ông bà chú bác." Cuối cùng, bà nội Tống không thể nằm được nữa, cũng không quan tâm đến sự ám chỉ của Tống Hữu Tài lập tức ngồi bật dậy, chỉ vào Tống Vệ An mắng chửi, bàn tay còn vỗ "rầm rầm" lên ván giường.

"Không phải bà nội bị bệnh sao, lúc này mắng chửi lại hăng hái quá, sao cháu không thấy giống như bị bệnh vậy?" Tống Vệ An nhìn bà nội Tống sắc mặt hồng nhuận, chậm rãi nói tiếp, "Nhưng bà nội à, cháu không phải Tống Vệ Tề, không cần tham gia thi cử cho nên thanh danh đối với cháu là vô dụng. Nếu làm lớn chuyện lên nha môn, không nói làm mất lòng trưởng thôn cùng tộc lão, bà không sợ Tống Vệ Tề bị cháu liên lụy, không thể vào viện sĩ sao?"

Bây giờ, hắn đã tự có chỗ đứng trong thôn chứ không giống lúc vừa mới đến, sợ một câu nói của bà nội Tống sẽ phá hủy thanh danh của mình.

Bà nội Tống nghe Tống Vệ An vẫn bình tĩnh không gợn sóng như trước, cuối cùng mới nhận ra người này đã không giống với trong trí nhớ của bà ta nữa. Khi trước Vương Anh vẫn luôn nói Tống Vệ An thay đổi, bà ta không tin, lúc này cũng hơi tin rồi, "Mày cố ý tới đây chọc tức tao sao?"

"Nào có, cháu nghe nói ngài bị bệnh mới tới thăm mà." Tống Vệ An nhận lấy rổ trứng gà từ trên tay Ôn Nhạc, đẩy tới trước mặt bà nội Tống, lộ ra gương mặt tươi cười, "Bà nội xem này, cháu còn mua trứng gà tới để cho ngài bồi bổ nữa."

Bà nội Tống vừa nghe trứng gà, ngọn lửa trong lòng chậm rãi bốc lên. Hiện giờ, thằng nhãi này kiếm được nhiều tiền như vậy lại mang một rổ trứng gà tới thăm bệnh, chẳng lẽ nhà họ Tống bọn họ còn thiếu mấy cái trứng gà này sao.

"Hay cho mày Tống Vệ An, bây giờ mày thật sự không để tao vào mắt rồi. Khi trước đáng lẽ đừng để thằng hai nuôi mày lớn, mày chính là đứa vô ơn không tim không phổi." Bà nội Tống nói một hồi kích động, cầm một quả trứng gà ném lên người Tống Vệ An.

Tống Hữu Tài đang định ngăn cản nhưng không còn kịp nữa, chỉ có thể nhìn trứng gà vỡ nát trên đầu Tống Vệ An, chất lỏng chậm rãi chảy từ trên đầu hắn xuống dưới, trong lòng thầm nghĩ: Hỏng rồi.

"Đương gia." Ôn Nhạc bị hành động của bà nội Tống dọa sợ, vội vàng lấy khăn tay từ trong túi ra lau cho Tống Vệ An, lại bị Tống Vệ An cản lại.

"Bà nội, có phải ngài hơi quá đáng rồi không? Cho dù bị ngài đuổi ra ngoài, cháu vừa nghe nói ngài bị bệnh đã vội vàng mua quà tới thăm, vậy mà ngài lại lãng phí tấm lòng của cháu như thế." Cuối cùng, Tống Vệ An giận tái mặt nhìn bà nội Tống.

"Xì, tấm lòng của mày á? Mày là thứ lòng dạ độc ác làm như tao không nhìn ra vậy?" Bà nội Tống thấy dáng vẻ thản nhiên của Tống Vệ An mà hận không thể ụp cả rổ trứng gà lên mặt hắn.

"Vệ An, bà nội cháu bị bệnh nên mới hồ đồ, cháu đừng giận bà ấy." Tống Hữu Tài không ngờ lúc ở nhà mình đã nhắc nhở bà già này phải kiềm chế nhưng kết quả vẫn thành ra thế này, chỉ có thể nghĩ cách cứu vãn.

"Ông nội đừng nói thêm gì nữa, cháu xem như đã hiểu rồi, cái gì mà bà nội muốn gặp cháu chứ, thì ra là gặp thế này đây. Ngài nói xem bây giờ bà ấy như là đang hối hận sao? Nếu bà nội cảm thấy còn chưa nguôi giận thì cứ đập nát hết cả rổ trứng này đi!" Tống Vệ An đặt rổ trứng tới bên giường, "Bà nội vẫn không muốn gặp cháu thì về sau không có việc gì cháu sẽ không tới đây nữa, cũng sẽ không làm bà nội không vui."

Tống Vệ An nói xong câu này lập tức kéo Ôn Nhạc đi ra ngoài. Lúc sắp bước ra khỏi cửa, lại nghe thấy âm thanh đập đồ từ phía sau, dừng lại bước chân quả nhiên nhìn thấy trứng gà vỡ nát chảy đầy trên đất.

Tống Vệ An nở một nụ cười quái lạ với bà nội Tống, "Nếu sau này bà nội có thấy không khỏe cứ bảo người tới tìm cháu, cháu sẽ thay các người lên thị trấn mang cháu trai bảo bối Tống Vệ Tề của các người về tẫn hiếu với các người. Người lớn trong nhà bệnh nặng không về chăm sóc chính là bất hiếu, cháu nghĩ Vệ Tề sẽ rất sẵn lòng về đấy."

Lúc này, Tống Vệ An cũng không lại nhìn vẻ mặt sững sờ của Tống Hữu Tài và bà nội Tống trong phòng nữa, nắm lấy Ôn Nhạc đi ra ngoài.

Người nhà họ Tống thấy Tống Vệ An vô cùng nhếch nhác đi từ trong buồng ra, mỗi người là một vẻ mặt khác nhau. Vương Anh là hả hê không thể giấu được, mà những người khác lại đều lo lắng có phải chuyện lần này lại không thể thảo luận ra kết quả không. Trong phòng có phụ thân chắn mà sao còn biến thành thế này?

Tống Vĩnh Phú thấy Tống Vệ An không chào hỏi đã chuẩn bị rời đi, vội vàng chắn trước mặt họ, "Vệ An à, cháu... Ông nội có nói gì với cháu chưa?"

Tống Vĩnh Phú thấy trên đầu Tống Vệ An dính lòng đỏ trứng, sắc mặt vô cùng xấu hổ nhưng không kìm được sốt ruột trong lòng, chỉ có thể cản người lại hỏi một câu.

"Đúng vậy, đừng về vội như vậy. Ôn Nhạc, mau dìu đương gia nhà cháu tới đây ngồi." Vương Anh thấy Tống Vệ An cản người lại, vội vàng nói với Ôn Nhạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!