Trans: Thủy Tích
Tống Vệ An đỡ trán nhìn Đường Thanh Thủy đang chạy về phía bên này, nghi ngờ có phải bản thân tưởng tượng nhiều quá hay không? Đợi người chạy tới trước nhà, hắn mới kiềm chế vẻ mặt, đứng đắn hỏi, "Hai ngày nay ngươi sao vậy, không thấy bóng dáng đâu cả."
"Hì hì, không phải do người trong thôn nói ta bám vào ngươi mới chiếm được không ít lợi lộc, cho nên ta..." Đường Thanh Thủy cũng không biết nói sao, vẻ mặt ngây ngô cười, vươn tay gãi sau gáy.
"Cho nên ngươi không chấp nhận được, định không qua lại với ta nữa?" Tống Vệ An nhướng mày nhìn Đường Thanh Thủy, nụ cười trên mặt cũng không tới đáy mắt.
Ôn Nhạc ở chung với Tống Vệ An lâu ngày như vậy, lúc này cũng nhận thấy Tống Vệ An không vui, không khỏi thầm lau mồ hôi lạnh thay Đường Thanh Thủy.
"Không phải, không phải. Làm sao ta có thể không qua lại với ngươi được? Không phải sợ ngươi cũng nghĩ ta bám vào ngươi là vì chút ích lợi đó sao?" Đường Thanh Thủy thấy Tống Vệ An hiểu lầm, vội vàng lắc đầu giải thích.
Tống Vệ An nghe hắn nói như vậy, cơn giận trong lòng mới dần tan biến, giơ chân đá hắn một cái, "Bắp đùi thô to của lão tử cho ngươi ôm thì ngươi phải lén cười vui đi, ngươi tưởng lão tử không đồng ý thì ngươi có thể lợi dụng được ta à."
Ngoài miệng là nói như vậy nhưng trong lòng Tống Vệ An lại không cho rằng Đường Thanh Thủy lợi dụng mình, đối phương thật sự cũng giúp hắn không ít việc, Tống Vệ An vẫn luôn xem Đường Thanh Thủy như anh em của mình.
"Ta vui mà, không phải là sợ ngươi ghét bỏ nên mới vậy sao? Thật ra ta cũng rất thích đùi của ngươi." Đường Thanh Thủy cảm thấy từ khi quen biết Tống Vệ An, cuộc sống của nhà họ ngày càng khá giả hơn, cũng là do vậy hắn mới lo Tống Vệ An sẽ cảm thấy mình vì chút ích lợi mới làm thân với hắn.
Ôn Nhạc nghe hai người nói chuyện, đôi mắt lại không dấu vết liếc về phía đùi Tống Vệ An. Y luôn có xúc động muốn giấu cặp đùi này đi.
"Được rồi, đừng nói nhảm nữa, ta đã hứa dạy ngươi làm kẹo, rốt cuộc ngươi có học không đây?" Lúc trước, Tống Vệ An đã nói đợi bán lá trà xong sẽ dạy Đường Thanh Thủy nhưng hai ngày này hắn cũng không rảnh rỗi.
"Đương nhiên học nhưng không phải ngươi nói muốn xây nhà sao, ta muốn ở lại phụ một tay, đợi nhà ngươi xây xong rồi nói tiếp." Xây nhà vốn không dễ, mà Tống Vệ An cũng không được khỏe, Đường Thanh Thủy cảm thấy làm anh em tốt lúc này nên ở lại giúp đỡ mới đúng
"Xem như tiểu tử ngươi còn có lương tâm." Tống Vệ An thật sự cần một người đang tin giúp một tay, nghe hắn nói vậy cũng không từ chối.
"Đúng rồi, hôm qua ta thấy ngươi khoanh một mảnh đất to như vậy, ngươi đã nghĩ là muốn xây nhà thế nào chưa?" Hôm qua, Đường Thanh Thủy đứng trước cửa nhìn từ xa xa, cảm thấy đúng là chỉ có Tống Vệ An mới có thể làm ra loại chuyện này.
"Nghĩ xong rồi, ngươi đợi chút ta đưa cho ngươi xem." Tống Vệ An vừa định đứng dậy đi vào phòng lấy, Ôn Nhạc đã cầm một mảnh vải bố mà hôm qua hắn dùng để vẽ ra rồi.
"Huynh đệ, ngươi xa xỉ quá đi, xây cái nhà mà phải dùng vải bố để vẽ nữa." Đường Thanh Thủy nhìn tấm vải bố Tống Vệ An mở ra, không khỏi ồn ào.
"Không phải là ta không tìm thấy trang giấy nên mới dùng tạm nó sao? Dù gì tấm vải này còn dùng lại được. Rốt cuộc ngươi có nghe không đây?" Tống Vệ An cảm thấy tại sao một nam nhân như Đường Thanh Thủy còn keo kiệt hơn phu lang nhà mình vậy không biết? Tối hôm qua, Ôn Nhạc chỉ đau lòng nhìn vài lần cũng chưa nói hắn một câu nào.
"Xem, xem. Nhưng ngươi vẽ những thứ này là cái gì vậy?" Đường Thanh Thủy nhìn từng ô từng ô trên vải bố cũng xem không hiểu Tống Vệ An vẽ cái gì.
"Phía trên này là vẽ mảnh đất đó, nơi này là căn nhà có hai gian phòng hiện giờ ta đang ở, ta định xây nhà mới ở bên kia, vừa lúc có thể vòng hai căn lại với nhau." Tống Vệ An nói rồi lại chỉ chỉ mảnh đất trống bên cạnh nhà họ.
"Nơi này làm sân trước, cổng chính ở đây vừa lúc hướng mặt về phía Nam. Hai bên này làm nhà bếp, còn có nhà kho, phòng chứa củi. Ở giữa là nhà chính, chỗ này làm mái hiên." Tống Vệ An chỉ vào bức tranh trên vải bố giải thích cho hắn.
Ôn Nhạc ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe. Tối hôm qua y đã nghe đương gia nói những thứ này một lần rồi, mà lúc này nghe lại, y vẫn cảm thấy bản thân như đang nằm mơ vậy.
"Mấy cái ô đối diện hiên nhà là cái gì?" Đường Thanh Thủy nhìn từng chấm đen trên tấm vải.
"Nơi này ta định dùng tre xây một nhà vệ sinh cùng một phòng tắm, sau đó xây hành lang dài nối liền tới mái hiên." Như vậy trời mưa tắm rửa xong đi ra cũng không sợ mắc mưa.
"Ngươi định dùng bao nhiêu tiền để xây căn nhà này?" Đường Thanh Thủy cảm thấy với tính cách bại gia của Tống Vệ An chắc chắn sẽ dùng gạch ngói xanh, xây theo bản vẽ của hắn thì cần rất nhiều bạc mới đủ.
Tống Vệ An tính toán số tiền mình đang có, chột dạ sờ mũi, "Bây giờ ta chỉ có ba mươi lượng nhưng ta cũng không định một lần xây xong toàn bộ. Xây nhà chính và hàng hiên trước, lại thêm nhà bếp. Còn phòng chứa củi ở đối diện và hai căn phòng này đợi tới tháng mười lại tu sửa thêm một lần. Ngươi nói xem, như vậy có đủ không?"
Đường Thanh Thủy chỉ biết trong thôn mỗi lần xây nhà bằng đất bùn, nhiều nhất năm lượng bạc là đủ, còn nhà ngói xanh thì hắn không biết, bèn nói, "Ta không rõ lắm. Có lẽ phụ thân ta sẽ biết rõ hơn, trước đây ông ấy thường giúp người trong thôn xây nhà, còn có nhà chị dâu ta có một người chú chuyên giúp người ta xây nhà ngói xanh, có lẽ phải nhờ ông ấy tới xem mới được."
"Vậy còn chờ gì nữa, mau đi thôi." Tống Vệ An nghe nói có người thạo nghề lập tức kéo Ôn Nhạc sang nhà họ Đường. Hắn thật sự không hiểu xây nhà lắm, vẫn nên nhờ người chuyên nghiệp giúp đỡ mới được.
Đường Diệu Vinh cầm bản vẽ của Tống Vệ An mang tới nghiên cứu một hồi, nhíu mày, đã một lúc lâu cũng chưa nói gì.
Nhưng thím Đường lại vui vẻ trò chuyện với Tống Vệ An, "Thằng An đúng là có tương lai, mới đó đã có thể xây nhà mới rồi. Ngày động thổ phải chọn cho kỹ, có cần thím giúp hỏi một chút không?"
"Thím chịu giúp là cháu đã biết ơn lắm rồi. Thím không nói, cháu cũng quên mất chuyện này." Cả buổi tối hôm qua, Tống Vệ An không thể ngủ yên được, đều đang suy nghĩ phải xây căn nhà này thế nào, chỉ sợ bản thân quên mất chuyện quan trọng gì. Hắn thật sự không nhớ tới vấn đề này, may mà có thím Đường nhắc nhở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!