Chương 37: Bán trà

Trans: Thủy Tích

"Không phải cũng là lá trà thôi sao, dù gì cuối cùng làm ra cũng là một mùi vị, chỉ có các người lắm chuyện thôi." Bà nội Tống nhìn lá trà lộn xộn, nghĩ tới số tiền lần này tiết kiệm được cũng không thấy có gì không tốt, cũng chỉ mấy người trong thôn này cả ngày thích làm ra vẻ, vị đắng thôi cũng có thể chia ra thành mấy cấp độ.

"Bà già không có kiến thức." Tống Hữu Tài nhìn đám lá trà bị phá hư uổng phí như vậy, trong lòng vô cùng bực bội, "Bọn họ ngắt như vậy không chỉ lá trà rang lên sẽ có tạp vị, mà cây trà cũng bị tổn hại, đến mùa thu cũng không mọc ra được mầm nữa."

Trà này cũng chỉ có thể ngắt mầm, những nơi khác phải giữ lại thì cây trà mới khỏe mạnh, tới mùa thu mới có thể lại nảy mầm. Nhìn dáng vẻ này, ngay cả nhánh trà cũng bị họ lôi xuống.

"Được rồi, được rồi, để tôi nhắc nhở họ ngắt cẩn thận một chút là được chứ gì." Bà nội Tống nghe thấy sẽ ảnh hưởng tới thu hoạch mùa thu mới để bụng, vội vàng lên núi bảo người hái trà ngắt cho kỹ.

Nhưng tiền công bà ta cho quá thấp, dù có nói cũng không có mấy người bằng lòng làm theo. Cả đồng ruộng cũng chỉ có một người đàn ông trung niên từ rất nhiều năm trước vẫn luôn giúp nhà họ Tống hái trà là cẩn thận chọn mầm trà.

Cuối cùng, lá trà đưa tới nhà họ Tống vẫn lung tung rối loạn, dài ngắn không đồng đều như trước. Tống Hữu Tài và hai người con chịu trách nhiệm rang trà nhìn thấy lập tức đau đầu, cuối cùng cũng chỉ có thể nhắm mắt lại nên làm thế nào thì làm thế ấy.

Tống Vệ An bận rộn hai mươi ngày, cuối cùng đuổi kịp trước thời gian đã hẹn giao hàng cho Triệu Hằng cho toàn bộ lá trà mùa xuân vào bình. Tống Vệ An nhìn bình trà xếp chồng đầy trong phòng bếp và trong nhà, cẩn thận kiểm kê số lượng, tổng cộng có ba trăm ba mươi lăm bình, thu hoạch cũng xem như không tồi.

Được đến con số này, Tống Vệ An mới xem như hoàn toàn yên lòng, ít nhất số tiền kiếm được từ số lá trà này cũng đủ để hoàn thành kế hoạch nửa năm kế tiếp của hắn.

Buổi sáng mùng một tháng tư hôm nay, có hai chiếc xe ngựa dùng để vận chuyển hàng hóa đi theo phía sau một chiếc xe ngựa đẹp đẽ chậm rãi đi vào thôn Trà Sơn, hấp dẫn không ít người dân ra tới vây xem.

Khi xe ngựa đi ngang qua nhà họ Tống, bà nội Tống đang đứng trước cửa cân đám trà xanh cuối cùng được hái xuống, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe ngựa như vậy còn thấy kỳ lạ không biết là nhà buôn nào lại vào lúc này đến trong thôn thu mua lá trà.

Mọi người đều ghé đầu khe khẽ nói nhỏ, còn có người chạy đến bên cạnh bà nội Tống tò mò hỏi, "Bà có biết người nào ngồi trong đó không? Sao trước đây chưa từng nhìn thấy nhỉ?"

Cho dù là ông chủ Trần trước đây mua trà khô của nhà họ Tống cũng không rầm rộ như vậy.

"Sao tôi biết được?" Bà nội Tống nheo đôi mắt tam giác nhìn chiếc xe ngựa đi phía trước nhất, trong lòng sinh ra ganh tị, cũng không biết chiếc xe ngựa này vào thôn tìm người nhà nào, đợi sau này Vệ Tề nhà họ làm quan lớn chắc chắn cũng sẽ có không ít người hiển quý tới nịnh bợ bọn họ.

Hàng xóm thấy bà ta thật sự không biết, mới cùng người khác đi theo đoàn xe, muốn biết kết quả.

Bà nội Tống lại không rảnh quan tâm nhiều chuyện như vậy, bây giờ cả thôn Trà Sơn chỉ còn nhà họ chưa chuẩn bị xong lá trà, nếu không làm nhanh chút chỉ sợ không kịp nhà buôn tới mua trà.

Xe ngựa lắc lư đi vào thôn Nam, ngay cả mọi người ở thôn Nam cũng đi ra ngóng xem. Thấy có không ít người ở thôn Bắc tới mới vội vàng đi tới hỏi, "Chuyện gì vậy?"

Lúc này, mọi nhà đều đã bớt bận rộn rồi, rảnh rỗi không có chuyện gì thì sẽ thích góp vui. Người nhà nông hiếm khi được nhìn thấy một chiếc xe ngựa xinh đẹp như vậy đương nhiên sẽ tò mò.

"Không biết nữa, đi xem rồi nói tiếp." Mọi người có mặt đều không biết gì cả, những nhà ở thôn Nam đều là gia đình nghèo trong thôn thì làm sao đột nhiên lại có khách quý tới thăm chứ.

Mãi đến khi xe ngựa dừng lại trước một căn nhà ngay cả hàng rào cũng không có, trong lòng mọi người tựa như có một đáp án chợt nổ tung nhưng trong khoảng thời gian ngắn còn chưa dám khẳng định. Mà chiếc xe ngựa này trông cũng không tầm thường, người dân không dám tới gần chỉ có thể đứng nhìn từ xa xa.

Người nhà họ Đường cũng nghe thấy tiếng xe ngựa đi ra xem, thím Đường thấy xe ngựa đứng trước cửa nhà Tống Vệ An, bà còn chưa dám tin hỏi Đường Thanh Thủy, "Những người đó là tới mua lá trà hả?"

Đường Thanh Thủy nhìn thấy người từ trong xe ngựa đi ra lập tức kinh ngạc, "Tại sao người này lại tự mình tới đây. Nương, mọi người ở nhà chờ, con qua giúp An Tử trước đã."

Đường Thanh Thủy bỏ lại câu đó với người nhà rồi lập tức chạy sang nhà Tống Vệ An.

Tống Vệ An cũng đã cùng Ôn Nhạc ở ngoài sân chờ từ sớm, nhìn thấy chiếc xe ngựa xa hoa đi đầu không khỏi thầm đoán người ngồi bên trong.

Mãi đến khi gã sai vặt vén rèm lên, Triệu Hằng từ trong xe ngựa đi ra mới kinh ngạc, "Ông chủ Triệu? Sao còn phiền ngươi tự mình tới một chuyến thế này."

"Tối hôm qua ta mới về đến trấn Vân Thạch nên hôm nay cũng cùng tới đây xem. Vừa lúc ta cũng sốt ruột muốn xem lá trà nữa." Ngày mua lá trà càng gần, Triệu Hằng đã mấy ngày không thể ngủ yên giấc.

Tống Vệ An vừa nghe đã biết người này nóng lòng sốt ruột, vỗ vai Ôn Nhạc, "Phu lang, ngươi đi lấy bình trà ra đi."

"Được." Ôn Nhạc mang theo tò mò nhìn quý công tử trước mặt, nghe Tống Vệ An nói mới xoay người đi vào trong nhà. Trong lòng lại thầm nhắc mãi, sau này có điều kiện y cũng làm một bộ quần áo đẹp như vậy cho đương gia nhà mình.

Triệu Hằng xem qua đám lá trà này quả thật không khác với lần trước Tống Vệ An đưa cho hắn, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, mới để ý tới nhà ở phía sau Tống Vệ An, "Sao Vệ An lại ở một nơi thế này?"

Tuy một đường lại đây nhìn thấy phần lớn trong thôn đều là nhà đất, chỉ có mấy căn gạch ngói xanh đen, nhưng nơi ở của Tống Vệ An lại cũ nát hơn những người khác rất nhiều, vả lại ngay cả sân riêng cũng không có, chỉ có hai căn phòng ở kề sát nhau, trông vô cùng nghèo túng. Trong tưởng tượng của Triệu Hằng, một sư phụ trà khô tay nghề bình thường cũng đã có thể sống tốt, huống chi là tay nghề như Tống Vệ An.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!