Trans: Thủy Tích
Tống Vệ An xách lọ gốm dùng vải bố bọc lại trong tay, vừa đi vừa suy nghĩ bước tiếp theo mình nên làm thế nào thì bả vai đã bị người nào đó vỗ một cái, khiến hắn sợ tới mức suýt ném lọ gốm trong tay đi.
"An Tử, ngươi đang nghĩ gì vậy? Ta gọi mà ngươi cũng không quan tâm tới." Đường Thanh Thủy tò mò hỏi Tống Vệ An bị bản thân dọa sợ tới mức phải vỗ ngực.
"Ta đang suy nghĩ ít chuyện, hồn sắp bị ngươi dọa bay mất rồi." Tống Vệ An lấy lại bình tĩnh nhìn về phía Đường Thanh Thủy, "Sao ngươi lại ở đây?"
"Ta đang bày quán bán kẹo, bên kia kìa." Đường Thanh Thủy chỉ quầy hàng phía trên có để hai cái mẹt ở cách đó không xa, "Còn ngươi, không phải hôm nay ngươi đưa phu lang về nhà mẹ đẻ sao? Sao lại xuất hiện ở đây?"
"Lúc sáng đã cùng Ôn Nhạc về nhà một chuyến, xong xuôi hết ta mới lên trấn trên bàn chút việc nhưng không thành, bây giờ đang suy nghĩ về trước hay lại đi dạo tiếp."
"Về sớm vậy làm gì, nếu đã đến thì không bằng theo ta bày quán đi, đợi lát nữa cùng về." Đường Thanh Thủy kéo Tống Vệ An đi vào phía sau quầy hàng của mình, cắt miếng kẹo đưa cho hắn, "Này, chúng ta vừa ăn vừa bán, chẳng bao lâu là bán hết ấy mà."
"Không phải mỗi ngày ngươi đều tự mình vừa ăn vừa bán đó chứ? Bao nhiêu miếng vào bụng ngươi rồi?" Tống Vệ An nhét một miếng kẹo to vào miệng, phồng quai hàm hỏi.
"Chứ không sẽ nhàm chán lắm, xem như giải sầu đi, dù gì ta cũng không ăn bao nhiêu." Đường Thanh Thủy nói, đúng lúc có người muốn mua kẹo hắn vội vàng chạy ra tiếp khách.
Tống Vệ An buồn chán dựa vào vách tường sau lưng, quan sát đường phố trấn Vân Thạch. Lần trước hắn đến trấn trên là đi cùng Đường Diệu Huy làm hộ tịch, sau khi xong việc cũng vội vàng trở về cũng không có thời gian quan sát xung quanh.
Đường Thanh Thủy tiễn khách đi mới đi đến bên cạnh Tống Vệ An, đứng song song với hắn, "Sao các ngươi tới nhà Ôn Nhạc lại không ở lại đó ăn cơm trưa?"
Không phải về nhà đều phải ăn bữa cơm mới đi về sao? Đường Thanh Thủy thấy bây giờ còn chưa tới giữa trưa chắc chắn là chưa ăn cơm rồi.
"Ăn cơm? Thôi bỏ đi, ăn ở nhà mình dễ chịu hơn." Tống Vệ An không muốn bàn tán về ba mẹ Ôn Nhạc với người khác cho nên chỉ nói một câu như vậy rồi không nói thêm gì nữa.
Đường Thanh Thủy cũng biết vấn đề này không thú vị bèn đổi sang đề tài khác, "Phải rồi, ngươi lên trấn trên làm gì?"
"Ta định mang lá trà lên bán cho quán trà hoặc là hàng trà nào đó." Tống Vệ An biết Đường Thanh Thủy trông thì cẩu thả nhưng lại rất đáng tin, cũng không sợ hắn biết.
"Ta còn tưởng chuyện gì ấy chứ. Lá trà này đâu cần phải lo không bán được, tới thời điểm thì tự nhiên sẽ có thương lái tới thôn thu mua mà?" Đường Thanh Thủy không xem là chuyện quan trọng nói.
"Nếu đó không phải là lá trà bình thường, không thể bán cho thương lái thì sao?"
"Không phải lá trà bình thường?" Đường Thanh Thủy nghi hoặc quay đầu nhìn Tống Vệ An, "Đặc biệt tới cỡ nào?"
Tống Vệ An thấy hắn còn chưa hiểu bèn tiến đến bên tai hắn nhỏ giọng nói ba chữ rồi tránh ra.
"Trà sấy..." Đường Thanh Thủy còn chưa nói ra từ thứ ba, cái miệng đã bị Tống Vệ An bịt lại, mới nhớ tới chuyện này không thích hợp rêu rao ra ngoài, hắn vội vàng ngậm miệng lại sau một lúc mới nhỏ giọng nói, "Ngươi biết làm thứ này, sao lúc trước ngươi không nói với ta!"
Tống Vệ An bị bộ dáng hỏi tội của hắn làm cho tức giận đến bật cười, cố ý dùng giọng đầy âm u nói, "Ngươi biết quá nhiều coi chừng sau này ta giết người diệt khẩu đó."
Đường Thanh Thủy thấy hắn nói vậy cũng biết bản thân biết quá nhiều chuyện bí mật của Tống Vệ An rồi. Sau đó lại vung bàn tay to lên, "Không phải chúng ta là huynh đệ sao, hay là sau này ta gọi ngươi là lão đại nhé."
Tống Vệ An nghe xưng hô lão đại, tỏ ra ghét bỏ nói: "Cái gì mà lão đại, ta nhỏ hơn ngươi mấy tháng tuổi đấy, ngươi đừng hòng kiếm hời từ ta."
"Vậy á? Vậy ngươi gọi ta lão đại cũng được!" Đường Thanh Thủy không sao cả, hắn làm lão đại hay tiểu đệ gì đều được.
Tống Vệ An: ...
"Nói chuyện chính, nếu ngươi muốn tìm ông chủ thu lá trà, ta có thể giúp một tay." Đường Thanh Thủy nói đùa xong mới nghiêm túc nói với Tống Vệ An.
"Thật sao?" Tống Vệ An vốn cũng chỉ nói chơi thôi cũng không trông cậy vào Đường Thanh Thủy, đột nhiên nghe hắn nói vậy khá nghi ngờ nhìn hắn.
"Ngươi đừng xem thường người khác chứ, dù gì ta cũng buôn bán ở đây mười ngày rồi, muốn nói mật thám còn chưa đủ tư cách nhưng lại nghe được không ít tin tức đấy. Ít nhất ta cũng có quen biết một ít nhà giàu trên trấn này." Đường Thanh Thủy thấy Tống Vệ An xem thường mình lập tức vỗ ngực nói. Lời này của hắn cũng không phải khoác lác, mỗi ngày không biết hắn đã nghe được bao nhiêu chuyện bí mật nơi đầu đường ngõ nhỏ này đâu.
"Vậy ngươi nói thử ta xem." Tống Vệ An vừa nghe cũng trở nên hứng thú bừng bừng, dù gì hắn cũng phải ra ngoài hỏi thăm, lúc này nghe thử xem Đường Thanh Thủy nói thế nào, nếu hắn biết thật thì cũng đỡ cho mình rất nhiều việc.
"Bên đó, quán trà phía trước kia, có nhìn thấy không." Đường Thanh Thủy kéo lấy cổ Tống Vệ An, chỉ vào một quán trà ở phía trước cách họ cũng không xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!