Trans: Thủy Tích
Mới sáng sớm đã bị người cắn một cái, lỗ tai Ôn Nhạc lập tức ửng đỏ như sắp chảy máu, muốn mở miệng lại sợ mình nói sai cho nên đành phải ngậm miệng lại.
Tống Vệ An duỗi tay xoa vành tai đỏ rực của đối phương, buồn cười nói: "Ta đang giúp ngươi chữa tật nói lắp, chứ không phải biến ngươi thành người câm. Nước muối đặt ở bên bàn bếp, ngươi đi rửa mặt trước đi!"
"Vâng." Ôn Nhạc ai oán trừng hắn, y đang muốn nói bản thân còn chưa súc miệng nữa.
Tống Vệ An nhìn thấy ánh mắt đó của y, lộ ra nụ cười thực hiện được mới bưng nước đường lên chậm rãi uống hết.
Mới vừa ăn bữa sáng xong, Tống Vệ An đã thấy Đường Thanh Sơn tới đây, cảm thấy khó hiểu, "Thanh Sơn ca, sao hôm nay có rảnh tới đây vậy?"
"Buổi sáng ở nhà giúp Thanh Thủy làm kẹo, mùa này cũng không bận ngoài đồng cho nên sang đây nhìn xem chỗ mới sửa lần trước có bị dột nữa không. Nếu có cũng nhân lúc này giúp ngươi sửa lại."
"Đúng là quá làm phiền ca rồi, thật sự ta đang sầu đây." Tuy vấn đề không lớn nhưng phòng ngủ bị dột vẫn khiến cho người ta thấy khó chịu.
"Được, để ta lên đó xem giúp ngươi. Trong nhà còn cỏ tranh không?" Nếu không còn, hắn còn phải quay về lấy một ít.
"Vẫn còn, lần trước còn thừa lại ta đều dọn vào trong phòng bếp rồi, đợi chút ta đi lấy." Tống Vệ An xoay người đi vào phòng bếp tìm đồ.
Bưng cỏ tranh ra, hắn theo Đường Thanh Sơn trèo lên nóc nhà, định học người ta cách sửa cái này, trước đây hắn chưa từng nhìn thấy nhà bằng cỏ tranh.
Tống Vệ An vừa nhìn Đường Thanh Sơn dùng cỏ tranh bện lại để vá chỗ bị dột, vừa nhìn tầng mây xám đen đang ngưng tụ trên đỉnh đầu mình, "Thời tiết thế này mà Thanh Thủy còn lên trấn trên bán kẹo, lát hồi trời mưa phải làm sao?"
"Bây giờ nó đang cao hứng lắm, nói gì cũng không chịu nghe." Buổi sáng, Đường Thanh Sơn đã bảo đệ đệ đợi ngày mai trời đẹp rồi hẳn đi, kết quả người này không chịu để trong lòng.
Tống Vệ An nghĩ tới tính tình hấp tấp của Đường Thanh Thủy cũng hiểu được. Mới qua một lúc, nóc nhà đã được Đường Thanh Sơn sửa xong, từng lớp cỏ tranh được rải đều đặn, cho dù Tống Vệ An cả ngày phải tiếp xúc với đống nan tre cũng phải hoa cả mắt, xem ra trí tuệ của người lao động ở cổ đại không chỉ là khoác lác, "Như vậy là xong rồi sao?"
"Ừ, không phải vấn đề lớn, lúc này hẳn sẽ không dột nữa."
"Cảm ơn ca đã giúp đỡ nhiều." Tống Vệ An cùng Đường Thanh Sơn trèo từ nóc nhà xuống dưới, lại nói lời cảm ơn với người ta.
"Đừng khách sáo. Ngươi cũng giúp nhà ta rất nhiều, về sau có gì cần đừng ngượng ngùng cứ tới tìm ta là được." Đường Thanh Sơn không thể mỗi ngày đều chạy khắp nơi như Đường Thanh Thủy, hắn còn phải trông coi ruộng đồng trong nhà nữa cho nên nói vài câu đã rời đi.
Quả nhiên chưa đến giữa trưa, trời đã bắt đầu đổ mưa tí tách. May mà chưa bao lâu, Đường Thanh Thủy đã trở về, tuy cả người đều ướt đẫm nhưng đã bán hết toàn bộ kẹo.
Cả buổi chiều, mưa đều không có dấu hiệu ngừng. Tống Vệ An đuổi Đường Thanh Thủy về nhà, còn mình thì ngồi trước cửa phòng tước vỏ đám tre hôm qua mới mang về, không hề phiền chán lặp đi lặp lại công việc buồn tẻ.
"Đương, gia, có muốn đi nghỉ chút không?" Hôm nay mỗi lần nói chuyện, Ôn Nhạc đều phải suy nghĩ tới lui mới dám mở miệng, một khi nói sai sẽ bị Tống Vệ An đuổi theo cắn. Mà y nhảy bằng một chân làm sao chạy nhanh bằng hai cái đùi của đối phương, lúc này mới qua nửa ngày mà miệng y đã sắp sưng lên rồi.
"Không cần, bây giờ ta đang nghỉ ngơi đây." Ngày hôm qua lúc đi chặt tre với Đường Thanh Thủy, quả thật vì hoạt động quá nhiều cho nên hơi hoa mắt chóng mặt nhưng sau khi trở về uống nước đường đã thấy khỏe hơn, bây giờ chỉ ngồi không cho nên không mệt chút nào.
Không nghĩ tới cơn mưa xuân này đổ xuống mười ngày, Đường Thanh Thủy sau một lần ra cửa bị mưa xối hư hai mẻ kẹo mạch nha, cuối cùng cũng chịu ngồi yên trong nhà đợi cơn mưa này đi qua.
Tống Vệ An thừa lúc cơn mưa đã tạnh mới l*n đ*nh núi nhìn xem tình hình trà của mình, ngoài lúc đó ra thì đều ở trong nhà. Trải qua ban ngày làm thủ công đến ban đêm dạy phép tắc cho phu lang nhà mình, mãi đến mười hai ngày sau cơn mưa mới hoàn toàn ngừng. Cả thôn Trà Sơn đã hồi lâu không nhìn thấy ánh mặt trời, khiến cho phiền muộn do mấy ngày mưa mang tới cũng bị cuốn trôi đi.
Sáng sớm hôm nay, Tống Vệ An vừa ra khỏi phòng đã nhìn thấy Đường Thanh Thủy gánh đòn gánh vui vẻ chạy đi, hắn buồn cười lắc đầu, có lẽ trận mưa vừa rồi đã khiến đứa nhỏ này ngột ngạt sắp chết rồi.
Hiếm khi thời tiết đẹp thế này, Tống Vệ An cũng vội vàng mang mấy cái mẹt cùng dụng cụ cần dùng để sấy trà mà mình đã làm trong khoảng thời gian này ra phơi nắng. Trải qua nhiều ngày cố gắng, hắn đã chuẩn bị đủ hết đồ vật rồi.
Ôn Nhạc đang ở trong phòng bếp nghe thấy tiếng động từ bên ngoài cũng biết Tống Vệ An đã thức, y duỗi cổ hỏi người trước nhà: "Đương gia, cháo, của ngươi có cần thêm, đường không?"
Qua mười ngày Tống Vệ An "nghiêm khắc" cắn cắn, Ôn Nhạc đã bắt đầu thói quen nói chuyện không còn bị lặp lại nữa. Tuy còn chưa thể nói liền một câu hoàn chỉnh nhưng có được thành quả như vậy đã khiến y rất vui vẻ rồi.
"Thôi, ta ăn cháo ngọt ngán lắm rồi." Để vào mùa trà xuân bản thân sẽ không bị tụt huyết áp chóng mặt hoa mắt nữa, trong thời gian này Tống Vệ An luôn ăn đường, cháo ngày ba bữa đều ngọt, bây giờ vừa nghĩ tới ngọt đã thấy buồn nôn rồi.
"Ồ." Ôn Nhạc nghe Tống Vệ An không ăn cháo ngọt nữa, bèn bỏ thêm rau dại băm vào trong cháo dưa muối.
Tống Vệ An ăn bữa sáng xong vội vàng cõng sọt tre lên lưng, "Ta l*n đ*nh núi bên kia hái chút lá trà về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!