Trans: Thủy Tích
Tống Vệ An nghe thấy thằng nhóc nói vậy mới dừng lại động tác nghiêm túc nhìn mặt đối phương. À, hóa ra là Tống Vệ Minh, con trai của Vương Anh. Nghĩ tới thằng nhóc này và con trai nhỏ của Triệu Xuân vẫn hay lấy tên tuổi của Tống Vệ Tề đi khắp nơi tác oai tác oái. Ngay cả nguyên chủ trước đây cũng rất thường bị hai đứa nhỏ này chọc phá. Mà người lớn trong thôn lại không muốn vì hai đứa trẻ mà mích lòng nhà họ Tống, cho nên mấy đứa nhỏ trong thôn rất thích đi theo chúng làm bậy khắp nơi, ngay cả đứa trẻ sáu bảy tuổi cũng tình nguyện đi theo sau mông hai đứa nhỏ năm tuổi.
Nhưng Tống Vệ An cũng không quan tâm chuyện này, vươn tay lại quật thằng nhóc vài cái, còn mạnh hơn lúc nãy mấy lần. Đứa nhỏ kiểu này mà không dạy sẽ càng hư hỏng hơn, "Dựa vào cái gì đánh mày á? Mày ăn h**p người cho nên tao mới đánh mày. Mới tí tuổi đầu đã học ăn h**p song nhi, để tao xem về sau mày còn dám nữa không."
Ôn Nhạc còn nằm dưới đất nghe thấy tiếng của Tống Vệ An, sững sờ ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mặt. Đây vẫn là lần đầu tiên y thấy Tống Vệ An kích động như vậy, người này trong ấn tượng vẫn luôn thong dong lại như đã nắm chắc mọi chuyện trong tay.
Tống Vệ Minh không ngờ Tống Vệ An bị mình mắng xong còn dám đánh mình, thằng nhóc trước nay vẫn luôn được cưng chiều che chở lập tức hoảng sợ, gào khóc lên. Còn vừa khóc vừa nấc lên uy h**p, "Ngươi là đồ khốn, người xấu, ta nhất định, hức, nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Ôn Nhạc nghe thấy Tống Vệ Minh nói hoàn hồn, đang muốn đứng dậy nhưng nơi chân trái lại truyền tới cơn đau nhói tim, chỉ có thể lên tiếng nói, "Đương, đương gia, thôi, thôi đi."
Lúc trước, y đã ở nhà họ Tống mấy ngày cũng biết tính tình ông bà nội Tống. Mà Vương Anh còn là dì họ của y, nếu thật sự khiến đứa trẻ này bị thương chắc chắn mọi chuyện sẽ rất hỗn loạn.
Tống Vệ An thấy động tác của Ôn Nhạc khá kỳ lạ đành phải buông thằng nhóc ra, đi tới xem, "Có phải bị thương ở đâu rồi không?"
Cuối cùng, Tống Vệ Minh đã thoát ra được, đứng dậy chạy thẳng về nhà, cái miệng còn không quên gào thét, "Ta đi tìm mẹ ta tới."
Một đám nhóc còn chưa chạy trốn ở gần đó quan sát thấy đầu sỏ của chúng bỏ chạy mới sợ hãi giải tán.
"Không, chỉ, chỉ bị trẹo, trẹo chân một chút thôi." Ôn Nhạc lo lắng nhìn về phía Tống Vệ An, "Phải, phải làm sao bây giờ?"
"Lát nữa nói sau." Tống Vệ An kéo ống quần y lên phát hiện chân y hơi sưng tấy, ấn lên mấy khớp xương trên bàn chân tr*n tr**, "May là không bị thương tới xương, về nhà ta tìm chút thuốc xoa bóp cho ngươi chắc sẽ nhanh khỏi thôi."
Chân trái Ôn Nhạc bị Tống Vệ An nắm lấy, còn không quên hốt đống rau dại bị đổ vào lại trong rổ, nghe thấy Tống Vệ An nói vậy cũng thầm yên tâm hơn, "Vâng."
"Đã vậy rồi, đừng nhặt nữa." Tống Vệ An thấy hành động của Ôn Nhạc vừa tức giận lại buồn cười. Hắn vốn đang tức giận vì y bị người ăn h**p mà không biết phản kháng nhưng chân người ta đã sưng to như vậy nên hắn cũng không đành lòng nói gì, mà chỉ không rõ tại sao người này lại rộng lượng đến thế.
"Ta không sao. Chúng, chúng ta mau, mau về thôi." Ôn Nhạc thấy Tống Vệ Minh chạy vội về nhà còn không biết sắp có chuyện gì xảy ra đây.
Tống Vệ An đặt rổ vào trong lòng Ôn Nhạc, một tay vòng qua lưng y, một tay khác vòng qua khuỷu chân bế người lên, chuẩn bị đưa người về nhà trước lại đi tìm chút lá thuốc đắp lên cho y.
Ôn Nhạc hai tay ôm rổ tre, cảm nhận được trong ngực mình có hơi thở ấm áp truyền tới, khiến y quên luôn thẹn thùng phải đẩy người ra mà chỉ cúi đầu dùng rổ che mặt mình lại tựa như làm vậy thì người khác sẽ không nhìn ra y vậy.
Tống Vệ An không biết y nghĩ gì, thấy y cúi đầu còn tưởng là bị ăn h**p nên khó chịu, "Vừa rồi làm sao vậy? Chỉ một đám nhóc mà ngươi còn không giải quyết được, sức lực lúc đốn củi của ngươi đi đâu hết rồi?"
"Không phải. Ta đang đi thì thấy chúng đang đùa giỡn, đang định đi ngang qua thôi không, không ngờ chúng lại đuổi, đuổi theo. Ta, ta không để ý tới, cứ đi tiếp, không biết bị, bị ai gạt chân, mới té ngã. Chưa bao lâu, ngươi đã tới rồi." Ôn Nhạc không muốn làm người ta thấy mình quá vô dụng, vội vàng giải thích, "Đứa trẻ bị, bị thương sẽ, sẽ phải đền tiền."
"Đền thì đền. Ngươi càng như vậy, chúng sẽ càng thích thú hơn. Sau này nếu lại gặp tình huống này, ngươi cứ việc dạy dỗ đám nhóc đó. Ngươi xem, bây giờ chân đã bị trật, ngày mai còn về nhà được hay không?" Tống Vệ An nhìn chân trái của y đã sưng thành như vậy, chắc chắn ngày mai không thể đi được.
"Về." Ôn Nhạc nghe chuyện về nhà vội vàng tiếp lời, bởi vì chuyện này đã bị kéo dài khá lâu rồi.
"Về em gái ngươi." Tống Vệ An bị y chọc giận bất giác chửi tục một câu.
"Ta không, không có em gái, ta chỉ có, em trai." Ôn Nhạc nhỏ giọng sửa lại.
Tống Vệ An: ...
"Mẹ, bà nội, ông nội, Tống Vệ An đánh cháu, dùng cây đánh cháu." Tống Vệ Minh vừa tới cửa nhà đã bắt đầu vừa gào vừa đi vào nhà, thanh âm đó nghe vô cùng đáng thương.
Vương Anh là người đầu tiên lao từ trong phòng ra, nhìn thấy con trai mình nước mắt nước mũi đầy mặt, lập tức đau lòng, "Làm sao vậy? Ai ăn h**p con, con nói cho mẹ biết."
"Chính là ngôi sao chổi Tống Vệ An ăn h**p con, anh ta còn lấy cây đánh nữa, hức, đánh con. Mẹ, đau." Tống Vệ Minh nhìn thấy có người dỗ, càng khóc lớn hơn.
"Cái gì? Hay cho Tống Vệ An, bây giờ còn dám ăn h**p con tao. Nói cho mẹ nghe nó đánh chỗ nào của con, có bị thương không?" Từ sau khi Tống Vệ An bị phân gia ra ngoài, Vương Anh vẫn không có chuyện gì vừa lòng, mà bây giờ nghe thấy ngay cả ngôi sao chổi đó cũng dám ăn h**p con trai mình lập tức nổi giận.
"Đây, anh ta lấy cây đánh chỗ này của con." Tống Vệ Minh nói lại sờ lên cái mông vẫn còn ẩn ẩn đau của mình.
Vương Anh kéo quần con xuống xem thử, phát hiện cả mông đã đỏ bừng, phía trên còn có mấy dấu hồng hồng bị hằn lại, lập tức chửi ầm lên, "Thằng Tống Vệ An can đảm quá ha, dám đánh cả con tao xem tao có lột da mày không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!