Trans: Thủy Tích
"Không cần, chỗ đó cũng không xa, ngươi cứ chờ đấy." Đường Thanh Thủy đã chạy đi rất xa nghe thấy Tống Duy An nói vậy còn không quên đáp lại một câu.
Tống Duy An thấy hắn đi vào nhà họ Đường lại đi ra, sau đó gánh hai cái đòn không chạy, "..."
Được rồi, xem ra chỉ có thể đắp hầm nung trước rồi nói sau, "Ôn Nhạc, ta ra sau núi nhặt ít đá về, ngươi ở lại trông nhà. Còn có, đừng động vào đống tre này, có biết không?"
Hiện giờ trong nhà có một cái giỏ đồ, nếu hai người đều rời đi còn phải khóa cửa lại nữa, rất phiền phức.
"Nhặt đá, ta, ta biết." Ôn Nhạc nghe thấy việc mình có thể làm, vội vàng nhặt lấy cái giỏ tre ở phòng bếp xoay người bỏ chạy.
"..." Tống Duy An sững sờ nhìn nơi Ôn Nhạc biến mất, đột nhiên cảm thấy hai người này sao lại hấp tấp quá vậy. Hắn lau mặt nhìn sân trước nhà bị mấy khúc tre vứt lung tung trông quá lộn xộn chỉ đành phải thu dọn trước.
Sau khi chất cây tre thành đống ở góc tường, hắn dọn dẹp trên mặt đất một hồi, mới đứng trước cửa nhà quan sát một vòng, xem đặt hầm nung ở nơi nào thì thích hợp. Hầm nung rất nóng không nên ở gần phòng ngủ của họ quá, cuối cùng Tống Duy An dùng gậy gỗ vạch một vòng tròn ở bên cạnh phòng bếp.
Mới vừa xác định được vị trí, Ôn Nhạc đã xách một giỏ đá lớn nhỏ về đặt trên bãi đất trống trước nhà, "Ta lại đi, nhặt thêm một ít nữa."
"Khoan đã." Tống Duy An bắt lấy người lại muốn quay đầu bỏ chạy, kéo lấy hai tay y nhìn thử, quả nhiên đã có không ít chỗ bị cứa rách. Hắn đã nói làm sao đứa nhỏ này lại về nhanh như vậy mà.
"Ta, ta không sao. Lát nữa rửa, rửa sạch là được rồi." Ôn Nhạc không để ý tới tay của mình lắm, trước đây trong lúc làm việc bị thương thế này cũng là chuyện thường.
"Đủ rồi, ngươi đừng như vậy." Tống Duy An nhìn người trước mặt còn thấp hơn mình một cái đầu, mà chuyện gì cũng muốn tranh làm, "Ta là đương gia của ngươi, ngươi có thể dựa vào ta, đừng chuyện gì cũng cậy mạnh như thế. Chẳng lẽ ngươi không tin tưởng ta sao?"
"Không có." Ôn Nhạc nghe Tống Duy An nói vậy, lập tức chẳng biết làm sao vội xua tay, "Không, không phải không tin."
Tống Duy An thấy người đã nghe lời mới kéo y tới bên cạnh lu nước, múc một gáo nước rồi kéo tay y tới gần, tỉ mỉ rửa sạch cát đất trên tay người ta.
Tiếp xúc với nước giếng mát lạnh khiến Ôn Nhạc vốn còn cảm thấy đau rát từ trên tay truyền đến lập tức thoải mái rất nhiều. Tống Duy An dùng lực rất nhẹ nhàng rửa tay cho y. Loại cảm giác được người khác dịu dàng lại cẩn thận đối đãi thật là xa lạ. Rõ ràng đối phương không đánh mắng như mẹ nhưng cũng có thể khiến cái mũi y chua xót, y chưa từng chán ghét nước mắt của bản thân đến vậy vì khiến y không thể nhìn rõ động tác của đối phương.
"Tay đã rửa sạch không được để dơ nữa." Tống Duy An lấy cái khăn đặt trên lu nước nhẹ nhàng lau khô nước trên tay y, ngẩng đầu mới phát hiện cái mũi người này đã hồng hồng, đôi mắt tròn to lại rớm nước mắt sắp rơi xuống rồi, "Đau sao?"
Rõ ràng hắn đã cố gắng nhẹ tay lắm rồi, mà Ôn Nhạc cũng không giống người không chịu nổi đau đớn.
"Không, không có." Ôn Nhạc gắng sức kìm nén nước mắt nơi hốc mắt mới lắc đầu.
Thế nhưng còn khóc nhè, quả thực vẫn là một đứa trẻ mà. Tống Duy An ngẩng đầu xoa đầu đối phương, "Ngươi vào nhà ngồi đi, đợi lát nữa Thanh Thủy về, ngươi bảo đổ bùn xuống nơi đó trước rồi đợi ta về làm tiếp. Hiểu chưa?"
"Vâng." Lúc này Ôn Nhạc đã ngoan ngoãn gật đầu, ngồi trên băng ghế trong nhà, sờ lên bàn tay mình, tinh tế hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi được người nọ chạm đến.
Tống Duy An thấy Ôn Nhạc đột nhiên trở nên ngoan ngoãn ngồi trên ghế, buồn cười lắc đầu, cầm lấy giỏ dưới đất rời đi.
Đợi xách một giỏ đá vụn tràn đầy trở về, đã thấy Đường Thanh Thủy đứng trước phòng đợi hắn. Ôn Nhạc vẫn ngồi trên ghế không đi đâu cả nhưng khi nhìn thấy hắn trở về ánh mắt lập tức sáng lên. Tống Duy An thấy lại cảm thấy buồn cười.
Đường Thanh Thủy thấy Tống Vệ An đã về, nở nụ cười chỉ thấy răng chỉ vào hai gánh bùn tràn đầy bên cạnh mình, "An Tử, ngươi xem nhiêu đây đã đủ dùng chưa?"
"Đủ dùng rồi, may mà có ngươi giúp đỡ. Ngươi nghỉ ngơi chút đi, ta đi rót nước cho ngươi." Tống Duy An cảm thấy đứa nhỏ ở nơi này đều rất 'nghịch thiên'. Đường Thanh Thủy cũng chỉ mới mười lăm thế mà đã có thể một mình gánh hai gánh bùn trở về rồi.
"Để ta." Ôn Nhạc nghe thấy rót nước, lập tức bật dậy khỏi ghế.
Tống Duy An biết tính tình Ôn Nhạc không thể ngồi yên, cũng sẽ không cản y lại.
Tự mình đổ hai gánh bùn xuống đất lại cho thêm chút nước vào, trộn thêm đá vụn. Lại chọn mấy tảng đá lớn hơn một chút làm thành cửa hầm, lại đổ từng chút từng chút bùn vào vòng tròn mình đã vẽ tạo thành một cái khuôn tròn.
Đường Thanh Thủy nhận nước đựng trong ống tre Ôn Nhạc đưa tới, vừa mồm to uống ừng ực ừng ực vừa đứng bên cạnh xem Tống Vệ An bận việc, "An Tử, ngươi làm hầm nung này để làm gì vậy?"
Ôn Nhạc cũng rất tò mò nhìn chằm chằm động tác của Tống Duy An, thậm chí rất muốn đi tới giúp hắn một tay nhưng nhớ tới vừa rồi đối phương mới nói không cho mình làm dơ tay, lại từ bỏ suy nghĩ này đi.
"Hầm này dùng để đốt than." Điểm khác nhau lớn nhất giữa trà khô và trà rang chính là công đoạn sấy khô trà cuối cùng. Điều khó khăn nhất trong chế trà chính là độ lửa, nếu không nắm chắc độ lửa sẽ dễ làm mất mùi trà, trái lại có thể mang theo vị đắng khi bị khét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!