Chương 12: Quà hồi môn

Trans: Thủy Tích

Đường Diệu Huy suy nghĩ một lúc, vừa khéo ngày mai có rảnh, "Ngày mai được, sáng mai cháu tới thẳng nhà bác rồi đi."

"Vậy làm phiền trưởng thôn ngày mai đi với cháu một chuyến." Tống Duy An thấy ông đồng ý nhanh chóng như vậy, đứng lên chân thành nói lời cảm ơn.

"Chuyện nên làm mà, cháu cứ ngồi đi. Xem ra, hiện giờ cháu cũng khỏe lên được nhiều rồi đấy." Đường Diệu Huy thấy mới một ngày không gặp, sắc mặt Tống Vệ An đã tốt lên nhiều.

"Nhờ có phu lang chăm sóc tận tình, hôm nay đi lại cũng nhanh nhẹn hơn nhiều." Tống Duy An cũng không biết ngày hôm qua mình vận động ra mồ hôi, hay là bởi vì ăn được nhiều đồ ngon mà hôm nay cả người đã thoải mái hơn không ít. Ngay cả ho cũng không nặng như hôm qua.

"Vậy là tốt rồi, cháu đừng để ý mấy lời đồn đãi nhảm nhí trong thôn mà cố gắng cùng phu lang sống cho tốt." Từ sáng sớm ngày hôm nay, Đường Diệu Huy bỗng nhiên nghe thấy người trong thôn chuyện phiếm rất nhiều, lập tức sinh ra thành kiến với Vương Anh.

Trên đường đi đến đây, Tống Duy An cũng nghe thấy nhưng cũng không để ý lắm, "Cháu hiểu ạ, mấy chuyện thế này qua vài ngày cũng ít người nhắc lại thôi."

"Cháu nghĩ được vậy là tốt nhưng cháu cũng không được quên chuyện phu lang hồi môn, để tránh cho sau này mang tiếng. Nếu có gì khó khăn cứ tới tìm bác, bác có thể cho cháu mượn chút bạc trước." Lúc trước, công văn phân gia là do chính ông viết, cho nên bây giờ thằng An có bao nhiêu tài sản ông hiểu rất rõ, sợ là lúc này không mua nổi quà hồi môn.

"Cảm ơn trưởng thôn đã nhắc nhớ, cháu sẽ nhớ kỹ, nếu cần cháu nhất định sẽ đến làm phiền bác." Tống Duy An vừa rồi cũng có nghe chuyện hồi môn nhưng lại không hiểu lắm người trong thôn có ý gì, bây giờ nghe trưởng thôn nói như vậy mới hiểu ra.

Đợi Tống Duy An từ trong nhà trưởng thôn đi ra, dọc theo đường đi bắt đầu suy nghĩ quà hồi môn của Ôn Nhạc phải chuẩn bị cái gì mới tốt. Từ trong mấy câu nói của Ôn Nhạc, không khó nghe ra cha mẹ y cũng không phải người hiền lành gì. Họ đối xử không tốt với Ôn Nhạc đương nhiên hắn cũng không muốn hao phí tâm tư cho họ nhưng lại lo nếu keo kiệt quá sẽ khiến người ta cảm thấy Ôn Nhạc ở nhà chồng không được yêu thương.

Hắn rối rắm cả một đường về tới nhà mình ở thôn Nam, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Ôn Nhạc ngồi trên vị trí mình ngồi lúc sáng, vụng về dùng dao tước vỏ tre, dáng vẻ cố gắng lại nghiêm túc khiến cho hai hàng chân mày nhíu chặt của Tống Duy An dần giãn ra, ngay cả khóe miệng cũng mang theo nụ cười sung sướng.

Ôn Nhạc đang tập trung học theo động tác của Tống Duy An, bàn tay cầm dao lại đột nhiên bị đè lại, khiến y sợ tới mức ngẩng đầu lên nhưng khi nhìn thấy là Tống Duy An đã trở về mới khẽ thở phào, "Ngươi, ngươi về rồi."

"Ừ, để ta làm cho, ngươi không biết làm coi chừng lát nữa bị thương." Điều kiện sinh hoạt của nơi này hiện giờ quá kém, nếu không cẩn thận bị thương cũng không phải chuyện đùa.

"Ta sẽ, sẽ không bị thương. Rất cẩn thận." Ôn Nhạc cảm thấy hơi ấm truyền tới mu bàn tay mình, cúi đầu nhỏ giọng đáp một câu, trong lòng lại tựa như bị cái gì lấp đầy. Y chỉ biết bản thân rất vui vẻ, thậm chí có ý nghĩ không muốn người này nghe được tiếng nói lắp của mình.

"Ngoan, bây giờ thời gian rất gấp ta phải nhanh chóng xử lý xong này đó, đợi về sau có rảnh ta lại chỉ ngươi làm." Lần đầu tiên Tống Duy An dùng ngữ khí buồn nôn như vậy nói với người khác, nói xong còn mất tự nhiên ho nhẹ vài tiếng.

"À." Ôn Nhạc nghe ra bản thân giành làm ngược lại còn cản trở mới vội vàng đứng lên nhường chỗ cho đối phương.

"Ôi chao, vợ chồng son cũng tình cảm quá ha. Ban ngày ban mặt mà nắm tay nắm chân không sợ bị người thấy xấu hổ sao." Vương Anh mới đi đến gần đã nhìn thấy Tống Duy An nắm lấy tay Ôn Nhạc, con người nhớ ăn không nhớ đánh lại bắt đầu gào thét lên.

Bởi vì ngày hôm qua nàng ta lỡ miệng khiến cho mẹ chồng bỗng dưng phải chuẩn bị thêm một phần quà hồi môn cho người ta, từ sau khi ăn cơm trưa xong cũng chưa từng tươi cười với mình, bây giờ còn sai nàng ta mang đồ vật sang đây. Vương Anh thầm bực bội, mà hai người này ở nhà lại dính lấy nhau, rốt cuộc chỉ có mình nàng ta xúi quẩy gánh cơn giận đó.

"Thím ba." Ôn Nhạc thấy Vương Anh sợ tới mức bàn tay run lên lập tức theo bản năng trốn ra phía sau Tống Duy An.

"Thím ba nói đùa, bọn cháu đã thành thân, cháu chỉ đỡ phu lang mình thôi cũng không đáng ngạc nhiên đến vậy." Trong thời đại phong kiến bảo thủ này, cho dù là vợ chồng đã thành thân cũng rất hiếm khi thân thiết quá mức trước mặt người ngoài, sẽ dễ bị người nói ra nói vào. Mà Vương Anh lại gào lên như vậy khiến Tống Duy An chỉ có thể lên tiếng giải thích một câu.

"Được rồi, được rồi. Bây giờ thím ba không nói lại cháu, cháu nói gì chính là c** **. Hôm nay thím tới là để đưa đồ cho hai đứa, đây là quà hồi môn nhà họ Tống chuẩn bị cho phu lang mới. Thím để đây, hai đứa tự tìm thời gian rảnh trở về nhà mẹ đẻ của Ôn Nhạc đi nhá." Lúc nhắc tới quà hồi môn do nhà họ Tống đưa, Vương Anh còn tăng âm lượng không ít, dường như muốn cho mọi người trong cả thôn nghe thấy vậy.

Tống Duy An đang rối rắm chuyện quà hồi môn, không nghĩ tới lại có người mang tới tận cửa, không nhịn được nhướng mày nhìn Vương Anh. Nhà họ Tống khi nào lại tốt bụng tặng quà hồi môn cho người ta? Sau một hồi suy nghĩ, nhớ tới lời đồn nhảm trong thôn hôm nay, hắn cũng đoán ra được chút chút.

Nếu đây là do nhà họ Tống đuối lý đưa tới, Tống Duy An cũng không tiện từ chối khiến người ta lại nói này nói kia, mà chỉ cười nói với Vương Anh, "Cháu còn đang đau đầu vì quà hồi môn đây, cảm ơn thím ba đã mang tới giúp, lúc về làm phiền thím cảm ơn bà nội giúp cháu."

"Đưa đồ tới rồi, ta về trước đây." Vương Anh oán hận nhìn Tống Duy An, sau đó xoay người rời khỏi căn nhà bùn nhão rách nát này.

Ôn Nhạc thấy Vương Anh đã đi xa mới ló đầu từ phía sau Tống Duy An ra, nhìn thấy trên bãi đất trống có một cái giỏ tre cột dây thừng màu đỏ, lại nhớ tới chuyện hồi môn mà Vương Anh vừa nhắc tới mới chợt nhận ra mình đã quên mất chuyện này rồi. Lúc mới vừa thành thân, mỗi ngày ở nhà họ Tống đều bận rộn đến chân không chạm đất cho nên không nhớ tới, sau lại vì ở cùng với người này quá thoải mái vui vẻ lại khiến y quên mất chuyện phải về nhà.

"Đi thôi, nhìn xem bà nội đưa cái gì tới." Tống Duy An thật sự không hiểu những thứ này, cũng không biết hồi môn phải mang theo cái gì, tò mò kéo Ôn Nhạc đi tới nghiên cứu một chút.

Lấy một cái hũ khá to từ trong giỏ ra hỏi người bên cạnh, "Đây là cái gì?"

Ôn Nhạc tiến đến gần ngửi thử, "Chắc là, là dưa muối."

Tống Duy An nghe ra là dưa muối mất hứng đặt nó sang một bên, lại cầm lấy một cái bình nhỏ hơn một chút, lần này không cần hỏi cũng ngửi ra được là mùi rượu, "Nhà họ Tống thật là keo kiệt, rượu chỉ cho một cái bình nhỏ thế này."

"Suỵt! Đừng để người khác nghe, nghe thấy. Không tốt." Ôn Nhạc vội vàng bịt miệng đối phương lại, chỉ sợ lời này bị người khác nghe thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!