Chương 146: (Vô Đề)

Y Phi Linh ngơ ngác ngồi nghe hai người nói chuyện, mãi về sau mới biết được, Tiểu Thỏ đang được hoàng đế bệ hạ nhận nuôi. Lúc nghe thấy tin đó, miệng cô liền há lớn, dường như có thể nhét vừa cả quả trứng vịt.

"Mẹ không muốn tiết lộ chuyện này ra ngoài vì sợ sẽ có rắc rối, chị tư của con là người thứ hai biết việc này." Trịnh Thái Lam nghiêm sắc mặt nói, "Tiểu Thỏ, lần này trở về, đừng đi nữa, cứ ở lại đây đi."

Tiểu Thỏ gật gật đầu.

"Rầm!" Cửa phòng đột nhiên bị đá văng ra.

"Gật cái gì mà gật?" Irenaeus mạnh mẽ lao vào, vươn tay dùng sức ấn ấn đầu Tiểu Thỏ.

"Irenaeus, anh… anh… sao anh có thể tới đây nhanh như vậy?" Tốc độ kinh người của hắn khiến Tiểu Thỏ bất ngờ vô cùng.

Từ lúc cúp điện thoại đến giờ, giỏi lắm cũng mới chỉ nửa tiếng trôi qua, quả thật là quá thần tốc mà.

"Anh có thể không nhanh sao? Còn nói thêm một lúc nữa, chắc người ta sẽ tẩy não em thành công mất!"

"Em…"

"Không cho phép nói!"

Tiểu Thỏ ngoan ngoãn vặn vẹo bàn tay, ngậm miệng lại.

"Còn bà! Đang làm cái gì vậy?" Irenaeus khí thế áp đảo giơ tay chỉ vào gương mặt trắng bệch của Trịnh Thái Lam đang đứng bên cạnh, "Làm gì có người mẹ nào lại muốn đứa con gái của mình ở lại một nơi tồi tàn như thế này chứ? Bà tự nhìn lại bản thân mình đi, trước đây, ta đã có ý muốn đón bà về để hai mẹ con được đoàn tụ, đó vốn là chuyện tốt, thế nhưng bà cứ nhất quyết không chịu, chết sống cũng không đi, giờ lại còn muốn chia rẽ chúng ta? Nếu bà không cố chấp như vậy, hà tất ta phải sai người canh chừng không cho phép bà gặp Tiểu Thỏ sao?"

"A! Anh cũng nói dối!"

"Đã bảo là không cho phép em mở miệng cơ mà!"

Tiểu Thỏ nghịch nghịch bàn tay, bĩu môi.

Y Phi Linh ngây ngốc một lúc mới nhận ra người đàn ông đeo kính đen, đội mũ lưỡi trai ở trước mặt mình chính là Đế quốc bệ hạ, khuôn mặt lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

Thật khó tin!

Bệ hạ cư nhiên chạy như bay tới nơi này bắt Tiểu Thỏ về?

"Tóm lại tôi sẽ không đồng ý giao Tiểu Thỏ cho bệ hạ, người cũng không có quyền mang nó đi!"

"Ta mặc kệ!" Irenaeus tức giận liếc nhìn Trịnh Thái Lam một cái, "Rốt cuộc bà có phải mẹ ruột của Tiểu Thỏ không vậy? Sao lại có thể xử sự kì quái đến thế? Dựa vào cái gì mà bà nói ta đối xử với Tiểu Thỏ không thật tâm? Bà chưa từng tiếp xúc nhiều với ra, dựa vào cái gì mà phát ngôn hồ đồ vớ vẩn?

Làm gì có người mẹ nào như bà, tự nhiên lại muốn con gái của mình rời bỏ cuộc sống đầy đủ sung túc mà chui vào cái xó xỉnh này!"

Sắc mặt Trịnh Thái Lam hơi chuyển trắng bệch, vẫn cố chấp lên tiếng, "Tôi biết, bên cạnh bệ hạ thiếu gì đàn bà, người nhìn trúng Tiểu Thỏ đơn thuần nhà chúng tôi, chẳng qua là vì nhất thời hứng thú mà thôi! Tôi là mẹ của nó, đương nhiên sẽ ngăn cản thảm kịch trước khi nó xảy ra."

"Mặc kệ bà! Chẳng lẽ bà mắc chứng "ảo tưởng bị hại" hay sao? Ta không quan tâm bà có đồng ý hay không, người con gái mà ta muốn, cho dù cô ấy có muốn hay không, một mình ta quyết định là đủ rồi! Ai cũng không có tư cách phản đối! Tiểu Thỏ, đi!"

"Anh…"

"Đi!" Irenaeus nắm lấy bàn tay nhỏ bé, bước nhanh về phía cửa.

Trịnh Thái Lam hổn hển đuổi theo, bắt lấy tay Y Tiểu Thỏ, kêu lớn, "Người có quyền gì mà mang con bé đi? Tôi mới là mẹ nó!"

"Đừng quên chồng bà đã kí vào bản cam kết cả đời này sẽ không liên quan gì đến nhau nữa, Tiểu Thỏ hiện giờ là của ta, cho dù có kiện lên tòa, bà cũng sẽ thất bại mà thôi."

"Anh là đạo tặc a, sao lại hung dữ với mẹ em như vậy?"

"Hừ! Mau đi thôi! Đừng ở đây lằng nhằng nữa!"

"Irenaeus, anh nói cũng phải có lý một chút chứ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!