Tay ôm chồng sách vở, Tiểu Thỏ thong thả đi tới trạm dừng xe buýt.
Hôm nay, Tiểu Thỏ đã trịnh trọng thông báo cho Tô Lợi Văn biết, tự cô sẽ đi xe buýt về nhà, không cần bọn họ hôm nào cũng dùng chiếc xe xa hoa như vậy tới đón cô, cô chịu không nổi.
Tiểu Thỏ đang mải ngồi trên xe ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên.
"A lô? Chị tư?" Tiểu Thỏ Con đột nhiên nở nụ cười.
Vội vội vàng vàng chạy tới quán cà phê đã hẹn trước với chị tư Y Phi Linh, vừa mới bước qua cánh cửa thủy tinh, Tiểu Thỏ liền trông thấy chị tư đang ngồi bên cửa sổ hướng về phía mình vẫy tay không ngừng.
Cô chạy qua, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, "Chị tư!"
"Tiểu Thỏ." Y Phi Linh mừng rỡ nắm tay cô, "Cuối cùng cũng có cơ hội hẹn gặp được em! Này, may mà lần trước có em giúp đỡ ít nhiều, cuối cùng chị cũng không bị quản lý sa thải. Hơn nữa, công việc dạo gần đây cũng đã bắt đầu có chút thành quả!"
"Chúc mừng chị tư."
"Cảm ơn em." Y Phi Linh cười cười, "Đúng rồi, giờ em đang ở đâu? Tại sao lại không quay về? Chuyện của em chị đã nghe mẹ kể hết rồi. Ba cũng thật là, sao có thể cứ thế mà nghe lời nói của chị cả với chị hai, đuổi em ra khỏi nhà chứ?"
"Em sống thế nào, có gặp nhiều khó khăn không, cuộc sống có vất vả không?"
"Chị tư, cùng một lúc chị hỏi em nhiều như vậy, em cũng không biết nói cái nào trước."
"Ha ha, là chị quá nôn nóng." Y Phi Linh cười cười, "Đúng rồi Tiểu Thỏ, thời gian gần đây mẹ em bị bệnh, em có trở về thăm bà chưa?"
"Mẹ em bị bệnh?"
"Đừng lo lắng, chỉ là ho một chút thôi." Y Phi Linh nắm tay cô, cười nói, "Hay là bây giờ chúng ta quay về gặp mẹ em được không?"
"Vâng." Tiểu Thỏ gật đầu.
Ngồi trên xe buýt gần ba giờ đồng hồ, cuối cùng cũng tới phố Triều.
Y Phi Linh dắt Tiểu Thỏ đi bộ một đoạn đường rồi mới dừng lại, bàn tay chỉ vào khu nhà trọ sáu tầng tồi tàn trước mặt, "Chính là ở đây, chị đưa em đi lên, tầng ba."
Khung cảnh thật ngoài sức tưởng tượng của Tiểu Thỏ.
Bên trong hành lang chất đầy rác rưởi, ruồi muỗi vo ve bay loạn xạ.
"Mỗi tầng có bốn phòng ở, toilet và nhà bếp đều dùng chung, có chút chật chội, điều kiện quả thật không được tốt cho lắm, chờ chị kiếm đủ tiền, sẽ tìm một chỗ ở mới thoải mái hơn cho cả nhà."
"Chị tư, mọi người…" Thanh âm của Tiểu Thỏ nghẹn lại.
"Tới rồi!" Y Phi Linh chỉ vào cánh cửa nhỏ phía bên trái, tiến lên lấy ra chiếc chìa khóa mở cửa.
"Vào đi." Y Phi Linh cười vẫy tay với cô.
Tiểu Thỏ sải bước qua cửa, nhìn quanh căn phòng chật hẹp không đến năm mươi thước vuông [1], hơi hơi sững sờ.
"Hình như không có ai ở nhà." Y Phi Linh mở hai cánh cửa phòng ở bên trái, "Gian này là của hai vợ chồng chị cả, bên cạnh là phòng của ba và bác gái. Trước mắt chị hai, chị ba đều ở bên nhà chồng, nghe nói cuộc sống cũng không được suôn sẻ cho lắm, từng nhà một đều rơi vào cảnh phá sản, kinh tế xuống dốc vô cùng."
"Em trai và mẹ tư ở đây." Y Phi Linh khẽ đẩy một cánh cửa, bên trong chỉ kê độc một chiếc giường sắt, ngay cả có muốn đặt thêm một chiếc bàn nhỏ vào chỗ trống cũng không được.
"Chỗ này vốn là nhà kho, ba đã sửa sang lại nó một chút." Y Phi Linh nhún nhún vai, "Chị và mẹ, còn có mẹ ba đều ở phòng khách, dạo gần đây thân thể của mẹ ba không được tốt, chị và mẹ để bà ấy ngủ ở sô pha, còn hai mẹ con nghỉ tạm dưới đất."
Y Phi Linh rót nước đưa cho Tiểu Thỏ, ngồi xuống bên cạnh cô, "Em thì sao, Tiểu Thỏ? Sau khi rời khỏi nhà em đi đâu? Sống thế nào?"
"Em… Em sống rất tốt, chị tư."
"Tiểu Thỏ Con ngoan ngoãn, mau nghe điện thoại nào…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!