Edit: HoaiPhuong
Beta: Gấu
"Irenaeus." Tiểu Thỏ ngửa đầu lên nhìn hắn.
"Đi thôi." Văn Trạc ôm lấy thắt lưng cô, thay cô mở cửa xe.
Y Trạch Mộng đột nhiên quay lại, tiến lên từng bước, nói,"Tiểu Thỏ, có muốn vào nhà ngồi không ?"
"A?" Tiểu Thỏ kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, nhìn chằm chằm vào xúc cảm không biết tên đang hiện lên trong mắt chị cả.
"Ờ" Y Trạch Mộng theo bản năng liếm khoé môi, đảo tròng mắt một cái,"Chẳng lẽ mày không nhớ nhà chút nào sao? Cũng không nhớ mẹ ba sao?"
"Mẹ không phải từ lúc em rời đi đã……"
"Đi nào!" Irenaeus hậm hực cắt ngang lời nói của Tiểu Thỏ, nhanh chóng ôm lấy, không để ý cô gái nhỏ "Oa" lên tiếng kêu sợ hãi, mạnh mẽ đem nhét cô vào trong xe.
"Rầm!" Hắn đóng mạnh cửa xe, bản thân đi vòng về phía vị trí điều khiển.
Tiểu Thỏ Con vừa định đẩy cửa ra đã bị Irenaeus nhanh tay túm lấy, sập mạnh cửa xe lại, còn nhấn cả chốt khóa.
"Gì vậy?" Tiểu Thỏ Con kỳ quái quay đầu nhìn hắn một cái, "Sao anh lại tức giận?"
Irenaeus không nói gì, chuyển tay lái rời khỏi ngã tư đường.
"Anh!"
"Kít!" Xe dừng lại trước một cửa hiệu, tâm trạng Văn Trạc có chút phiền não, quay sang xoa xoa đầu Tiểu Thỏ Con,"Trở về đi."
"Anh có việc gì gạt em à?" Tiểu Thỏ mẫn cảm ngửi thấy mùi không bình thường.
Văn Trạc trầm mặc một lát, quay đầu nhìn Tiểu Thỏ,"Nếu có người cực lực phản đối chúng ta yêu nhau thì em sẽ làm thế nào?"
"Tại sao lại cực lực phản đối?" Tiểu Thỏ Con mở to ánh mắt đáng yêu nhìn hắn.
Văn Trạc vuốt ve lọn tóc quăn của nàng,"Nói nhiều, bảo em trả lời thì cứ trả lời, hỏi lại làm gì."
"Vậy anh sẽ làm như thế nào?"
Văn Trạc xem thường,"Em là của anh! Không người nào có quyền tách chúng ta ra. Cho dù em chạy trốn tới chân trời góc biển cũng không thoát khỏi bàn tay của anh!"
"Hừ!" Tiểu Thỏ Con xoay mặt đi .
"Trả lời mau!" Hắn ôm cô ngồi trên đùi, ngón tay nâng cái cằm nhỏ lên,"Nói đi, nếu có người muốn tách chúng ta ra, em sẽ làm sao?"
"Em sẽ không cùng anh tách ra nha." Tiểu Thỏ Con chớp chớp mắt,"Vì sao lại phải tách ra?"
Tuy rằng không nghe được lời thề non hẹn biển, nhưng miễn cưỡng cũng chấp nhận được, Văn Trạc ừ một tiếng, không muốn trả lời vấn đề mà Tiểu Thỏ hỏi.
Cốc nhẹ vào cái đầu nhỏ trước mặt,"Chỉ giỏi vẽ chuyện, y như bà già vậy, lúc nào cũng "tại sao", "vì cái gì", không được hỏi nhiều nghe chưa ?"
"Hừ!" Tiểu Thỏ Con thở phì phì lại xoay mặt đi.
"Cộc cộc." Cửa kính xe bị người ta gõ hai cái.
Tiểu Thỏ Con quay lại ấn nút kéo cửa kính xe xuống, kinh ngạc nhìn Y Trạch Mộng,"Chị cả chưa về nhà trở về sao?"
"Tại sao không trả lời tao mà đã đi? Thực sự không muốn quay về ngồi một lúc sao? Không nhớ mẹ mày chút nào à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!