Chương 142: (Vô Đề)

Edit: HoaiPhuong

Beta: Gấu

Không lay chuyển được ý định của Tiểu Thỏ, Văn Trạc thở hồng hộc tức giận nhìn cô gái nhỏ chạy tới lấy lòng Y Trạch Mộng, khuyên cô ta đi vào xe cùng về.

Y Trạch Mộng kỳ thật vừa mệt lại vừa sợ hãi, nếu quả thực vứt cô ở lại nơi hẻo lánh này, trong lòng cô ta chắc chắn sẽ hận Tiểu Thỏ tận xương tận tủy.

Có điều, cô và tên kia vẫn còn đối địch nhau, thôi kệ đi.

Nếu như Tiểu Thỏ đã biết điều mời cô lên xe, cô đương nhiên sẽ hạ mình đáp ứng vậy.

Thôi đi! Dù sao quay về chỗ quán bar, chắc cái mạng nhỏ này của cô cũng chẳng còn!

Nhưng mặc quần áo rách nát như vậy về nhà, chắc chắn sẽ lại bị hàng xóm đàm tiếu một phen.

Đường trở về thật trầm mặc, không ai mở lời nói một câu.

Tiểu Thỏ ngồi bên cạnh Văn Trạc biết hắn hôm nay thực sự rất tức giận, thừa dịp chờ đèn đỏ vội vàng vươn cánh tay nhỏ bé sợ hãi níu níu kéo kéo tay hắn.

Văn Trạc lấy ngón tay ấn ấn lên đầu Tiểu Thỏ.

Thật là không có biện pháp, ai bảo mình lại đi thích một đứa ngốc như thế, cũng chỉ có thể theo tâm ý của Tiểu Thỏ mà làm.

Tuy rằng trong lòng hắn thật sự không ưa người đàn bà tâm địa xấu xa như Y Trạch Mộng.

Rõ ràng là cứu cô ta, đã không cảm kích thì thôi, lại còn lớn tiếng mắng mỏ Tiểu Thỏ.

Cô ta vẫn nghĩ rằng bây giờ còn giống ngày trước sao?

"Chị cả, hiện tại chị đang ở nơi nào?"

"Phố Triều." Lúc Y Trạch Mộng nói ánh mắt không tự chủ được mà lướt qua mặt Văn Trạc, thấy hắn không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Đường đến phố Triều đi như thế nào vậy?" Tiểu Thỏ lại hỏi.

"Hắn ta không biết đường?" Y Trạch Mộng tức giận bĩu môi xem thường.

Tiểu Thỏ phì cười nói,"Anh ấy thực sự không biết! Bình thường ra ngoài cũng không lái xe, hành trình đều đã có người chỉ dẫn cho anh ấy nên hầu như không nhìn đường."

Thì ra đúng là kẻ có tiền..

Y Trạch Mộng ánh mắt lóe sáng như phát hiện ra điều gì đó trên người bọn họ, trong lòng rối bời khó hiểu.

Tiểu Thỏ quả thật không hiểu là gặp được vận may gì mà lại kiếm được một người đàn ông như vậy?

Xem ra người này đối với Tiểu Thỏ cũng không tệ lắm.

Chợt cảm thấy tình cảnh của mình với Tiểu Thỏ đối lập quá lớn, Y Trạch Mộng không khỏi càng căm giận Tiểu Thỏ.

Vài giờ sau, theo địa chỉ mà Y Trạch Mộng nói, Văn Trạc thuận lợi lái xe vào phố Triều.

Xe đi vào được một đoạn ngắn thì mắc kẹt.

Hai bên ngã tư đường nơi nơi đều tấp nập quán xá, người đi lại chuyện trò náo nhiệt.

Văn Trạc thấy cảnh vậy liền tắt máy xe, trực tiếp mở cửa bước xuống.

Y Trạch Mộng lập tức cất giọng phản đối, chỉ vào bộ quần áo rách nát tả tơi trên người mình nói,"Nhìn tôi như thế này thì làm sao ra ngoài được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!