Chương 40: Tử chiến

Khi Thượng Quan Dũng nhận được thư nhà và y phục, thì đã qua bốn tháng. Chàng rời khỏi thành vào tiết trời giữa hè, nay đang phải chống cự với cái rét giá lạnh và băng tuyết ở ngoài quan. Thượng Quan Dũng đi tòng quân lại nhận thêm được không ít mặt chữ, không cần nhờ người khác đọc thư hộ nữa, hai phong thư ngắn gọn chàng có thể xem hiểu hết.

Đọc thư Thượng Quan Duệ xong, cười nhìn thư An Cẩm Tú, sau đó Thượng Quan Dũng ngay tức khắc đọc thư này hết lần này đến lần khác. Ta có nhi tử rồi ư? Thượng Quan Dũng đọc thư An Cẩm Tú, nghi ngờ có phải mình đang mơ không?

Có huynh đệ xông lên, đoạt bức thư nhà của An Cẩm Tú trong tay Thượng Quan Dũng, miệng nói: "Rốt cuộc là thư gì, có thể làm đại ca huynh cười ngốc nghếch thế này?"

Đợi Thượng Quan Dũng phản ứng kịp, một đám võ nhân đã vây quanh bức thư của chàng, ngay cả chen lách còn không được, nói gì đến chuyện danh flaij.

"Ai đọc thử chút đi, đây là viết gì thế?" Có một người không biết chữ ồn ào.

"Mang thai, đến nay đã được hai tháng..." Người đọc thư xuất hiện trong nháy mắt, gằn từng tiếng để mọi người cùng nhau nghe thư của An Cẩm Tú.

"Thượng Quan đại ca có hậu rồi!!" Sau khi im lặng nghe xong, ai nấy đều xoay người chúc mừng Thượng Quan Dũng, mắt thấy sắp có một cặp Thượng Quan Dũng lớn, Thượng Quan Dũng nhỏ, ai nấy đều vui mừng phấn khởi.

"Nàng thật sự có thai ư?" Thượng Quan Dũng ngơ ngác, lẩm bẩm.

"Đệ vẫn còn ngẩn người à?" Có một vị đại ca đứng cạnh Thượng Quan Dũng, vỗ mạnh một cái lên vai chàng, cười nói: "Giấy trắng mực đen rõ như thế, còn giả được ư? Khi đệ muội viết thư là mang thai hai tháng, thư đến nơi này cũng phải bốn tháng, tính đến giờ phút này, nhi tử của đệ giờ đã ở trong bụng của đệ muội được cả thảy sáu tháng rồi đấy!"

"Mang thai mười tháng sẽ sinh." Trong đám võ nhân có người hiểu biết nói tiếp: "Vậy là còn bốn tháng nữa, con trai của Thượng Quan đại ca sẽ chào đời!"

Thượng Quan Dũng cười toét miệng, kiều thê ấu tử, gia đình của chàng đã trọn vẹn rồi.

Mọi người sáp lại gần nói cười rộ lên, có người khen Thượng Quan Dũng lợi hại, ngay đêm tân hôn đã gieo xuống châu thai trong bụng thê tử, có người khen An Cẩm Tú vượng tử, cũng có người nói phải cố gắng đánh trận này cho thật đẹp, rồi về kinh xem cháu nhỏ, còn có người đã suy đoán xem đứa trẻ sinh ra sẽ giống cha hay nương, có không ít người nhìn chữ viết trên thư, khen An Cẩm Tú viết đẹp.

Thượng Quan Dũng nghe mấy người đó thảo luận mà im lặng không nói gì, rốt cuộc là nương tử chàng có thai, hay nương tử của đám người này có thai vậy hả? Nhưng khi nghe các huynh đệ nói đến trận chiến lần này, Thượng Quan Dũng lại im lặng, trận đánh này không thể kết thúc chỉ trong một năm được, thê tử nhỏ của chàng chỉ có thể sinh khi không có chàng bên cạnh thôi.

Trống trận đột nhiên vang lên, đánh vỡ bầu không khí phấn chấn trong doanh trại.

Thượng Quan Dũng vội vã nhét thư vào trong áo, vội đi theo nhánh quân của đại tướng quân Chu Nghi chạy ra khỏi quân doanh.

Ngoài Bạch Ngọc quan, hai nhánh quân đội giết chóc nhau, tiếng kêu vang trời, máu loãng nhuộm đỏ tuyết trắng dưới đất.... Kinh đô ở xa nghìn dặm lại ngủ say trong yên lặng, người gõ mõ đi qua từ ngõ nhỏ không người đến phố lớn, lần lượt gõ ba tiếng.

An Cẩm Tú bừng tỉnh trong giấc mơ, ngồi phắt dậy trên giường. Giấc mơ vừa rồi nàng vẫn nhớ rõ ràng, trong mơ, Thượng Quan Dũng một thân một mình đối diện với đại quân trăm vạn của Bắc Quyết, vạn tên cùng bắn, một mũi chợt xuyên qua ngực Thượng Quan Dũng. An Cẩm Tú sợ hãi kêu rên trong mơ, thế nhưng dù nàng cố thế nào cũng không thể lại gần chàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thượng Quan Dũng ngã xuống nền đất, thân thể bị thiên quân vạn mã Bắc Quyết bước qua, sau đó chỉ còn lại một bãi máu ghê người.

An Cẩm Tú ngồi trên giường thật lâu, sau khi khí lạnh lan vào do mồ hôi túa ra bởi cơn ác mộng, An Cẩm Tú chỉ thấy bụng nàng đau đớn. Cơn đau khiến An Cẩm Tú chợt nhớ ra trong bụng còn có đứa bé của nàng và Thượng Quan Dũng, vội khuyên nhủ mình bình tĩnh lại, sợ bản thân quá kích động khiến đứa bé bị thương.

Lấy dây tơ hồng Thượng Quan Dũng đưa dưới gối, An Cẩm Tú tự nhủ, Thượng Quan Dũng ôm mộng làm đại tướng quân, sẽ không gặp chuyện không may, giấc mơ trái ngược với hiện thực, có lẽ cơn ác mộng này báo hiệu trận chiến sẽ kết thúc, đúng không? Siết chặt dây tơ hồng trong tay, chúng khiến tay nàng hiện lên vết lằn, nhưng An Cẩm Tú lại như không phát hiện ra, nhìn gối đầu trống không bên cạnh, nàng cứ giữ nguyên tư thế ấy mà qua đêm.

Thượng Quan Dũng rút mũi tên bắn vào vai mình ra, ném trên đất rồi vung đao chém chết một tên tướng địch xông tới chỗ chàng.

"Đừng loạn!" Phía sau mọi người truyền đến tiếng áp trận của Chu Nghi.

"Cứ tiếp tục liều mạng thế này, chúng ta sẽ chết hết!" Không biết ai hô lên trong đám loạn quân.

"Lùi về sau giả chết!" Thượng Quan Dũng gào lên, giờ đang là lúc hai bên kẹp chặt, nếu lòng quân loạn, các huynh đệ ở phía trước có hi sinh cũng là vô ích.

Nhìn Thượng Quan Dũng mang người vọt vào chỗ sâu nơi trậ địa đích, Chu Nghi nói với người đi theo: "Thượng Quan Dũng không tệ,"

Nhóm tướng quân cưỡi ngựa quanh Chu Nghi đều lắp bắp kinh hãi, ai nấy đều là tướng quân đã đi theo Chu Nghi vào sinh ra tử nhiều năm, Chu Nghi có bao giờ khen ai? Thượng Quan Dũng này vẫn là người đầu tiên.

Thượng Quan Dũng nhảy vào chỗ sâu trong quân địch, chiến đao trong tay đã bị máu nhuộm màu, Thượng Quan Dũng giết địch đến đỏ cả mắt, dáng vẻ như Tu La, nhưng không sử dụng đấu pháp hoàn toàn không cần sống như trước, lúc này trong lòng chàng còn nhiều vướng bận, trong thành kinh đô chẳng những còn đệ đệ, muội muội, mà còn một cô gái nhỏ đang chờ chàng, dù thế nào chàng cũng phải còn sống trở về.

"Xông lên!" Mắt thấy trận địa địch đã loạn, Chu Nghi vung trường thương trong tay lên, dẫn đầu xông ra ngoài.

Gió cuốn tuyết và cát bay lên, máu tươi văng khắp nơi, trước mắt Thượng Quan Dũng dần mơ hồi, tiếng kêu đinh tai nhức óc nơi sa trường dường như cách chàng rất xa, rõ ràng là sa trường đầy máu tinh, Thượng Quan Dũng lại thấy hình ảnh cô gái nhỏ cầm dây tơ hồng khẽ vẫy nhẹ với chàng lại xuất hiện sống động trước mắt.

"Huynh làm gì thế?!" Võ quan sóng vai giết địch với Thượng Quan Dũng gào to: "Giờ này còn mất tập trung? Không muốn sống à?"

Nhưng động tác của Thượng Quan Dũng vẫn chậm chạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!