"Ta...." Lần đầu tiên Thượng Quan Dũng nhìn thê tử gần đến vậy, cô gái đẹp như tranh kia có đúng thật là nàng dâu của chàng không thế? Thượng Quan Dũng bất chợt nghi ngờ mình đang nằm mơ, "Nàng đẹp còn hơn cả tiên nữ ấy." Không biết tại sao, Thượng Quan Dũng lại nói với An Cẩm Tú như thế.
Đêm tân hôn không được khóc, nhưng hốc mắt An Cẩm Tú vẫn ẩm ướt, nàng đẹp còn hơn cả tiên nữ ấy, kiếp trước chàng cũng nói với nàng lời này, nhưng khi đó nàng chỉ cảm thấy chàng tầm thường vô lễ, nào có bùi ngùi như hôm nay? Dù đã quyết định sẽ không nghĩ tới nữa, nhưng vẫn không làm chủ được trái tim. Nếu kiếp trước nàng biết tiếc phúc, nam nhân này sẽ đặt nàng trong lòng bàn tay che chở cả đời, dù cho khi ấy bị Bạch Thừa Trạch lấy nữ nhi uy hiếp, mặc kệ nàng đã là độc phụ bị cả thiên hạ phỉ nhổ, nam nhân này cũng từng nỗ lực đưa nàng tới biên quan chăm sóc.
"Sao lại khóc rồi?" Thượng Quan Dũng thấy nước mắt của An Cẩm Tú, cuống cuồng lên, vươn tay định lau những hạt trân châu tuôn ào ào, lại cảm thấy mình đường đột giai nhân, không dám thực hiện, chỉ gấp gáp hỏi liên tục: "Vì ta nói sai ư? Hay là nàng không thoải mái? Ta đi gọi đại phu nhé? Sao lại khóc?"
An Cẩm Tú nâng tay tự lau nước mắt, ngẩng đầu cười với Thượng Quan Dũng: "Tướng công, chàng không uống rượu giao bôi với thiếp à?"
Nàng ấy gọi ta là tướng công, tướng công! Thượng Quan Dũng cứng ngắc người, xoay lưng lấy rượu trên bàn, không ngờ đều đụng đổ hết ghế tròn ở xung quanh.
An Cẩm Tú muốn đứng dậy, nhưng nàng đã ngồi trên giường nguyên ngày, tay chân sớm chết lặng hết cả, vừa đứng lên thì lệch người, nhìn như sắp ngã.
"Cẩn thận!" Thượng Quan Dũng vốn định dựng lại ghế, thấy An Cẩm Tú sắp ngã xuống đất, vội bỏ mặc mấy cái ghế chỏng chơ trên đất, ôm An Cẩm Tú vào trong lòng.
Vòng ôm ấm áp mang theo hương rượu nồng, An Cẩm Tú nghiêng mặt nhìn Thượng Quan Dũng, gò má ửng đỏ, lại khẽ gọi Thượng Quan Dũng một tiếng: "Tướng công."
Huân hương nhàn nhạt như có như không tràn ngập trong không khí, xa lạ những lại khiến tim chàng xao xuyến.
Chén rượu cạn bị chủ nhân tùy ý ném xuống giường, ánh đèn cũng bị nam nhân nào đó dùng một chưởng gió tắt ngúm, màn buông xuống, nhưng vẫn có thể nương theo ánh trăng nhìn thấy người trên giường.
"Phòng này nhỏ quá." Dưới thân Thượng Quan Dũng đã cứng như sắt, nhưng chàng vẫn kìm nén trò chuyện với An Cẩm Tú: "Sau này ta sẽ để nàng ở trong căn phòng lớn hơn, đảm bảo sẽ không khác gì phủ Thái sư."
An Cẩm Tú cười nói: "Thiếp thích ở đây, sau này Tú các trong phủ Thái sư chẳng còn liên can gì tới thiếp nữa."
Trong lòng Thượng Quan Dũng ấm áp, yên lặng nhìn An Cẩm Tú một lát, rồi lấy một dây tơ hồng dưới gối đưa cho nàng, nói: "Vật này cho nàng, hiện giờ ta không có nhiều tiền, đây là dây nhân duyên ta cầu trong miếu Nguyệt lão, sau này..." Thượng Quan Dũng dừng một chút mới nói tiếp: "Sau này nhất định ta sẽ đền cho nàng một vật đính ước ra dáng."
An Cẩm Tú thấy dây tơ hồng này lại xót xa trong lòng, kiếp trước, chàng cũng đưa vật ấy, nàng tiện tay ném xuống giường, sau lại thấy chàng tự tay thiêu hủy nó trong ngọn lửa ở Vọng Hương đài dưới hoàng tuyền, nếu không có Vọng Hương đại, nàng còn chẳng biết nam nhân này luôn cất giữ dây tơ hồng ấy. Một nam nhân to lớn, lại chạy đến miếu Nguyệt Lão xin dây tơ hồng, chẳng biết đã bị bao người cười chê trên đường, "Cảm ơn chàng."
An Cẩm Tú giữ chặt dây tơ hồng, nghiêm túc nói với Thượng Quan Dũng: "Thiếp rất thích."
Ở thời Kỳ Thuận, vào đêm tân hôn, trượng phu phải đưa vật đính ước cho thê tử, vì hôn sự lần này Thượng Quan Dũng đã hao toàn bộ ngân lượng, nên không còn tiền mua vật được các cô gái ưa chuộng như vòng ngọc hay trang sức vàng bạc. Chàng đành tới miếu Nguyệt Lão xin dây nhân duyên, mặc dù không đáng tiền, nhưng lại có một phần thật lòng của chàng. Nghe An Cẩm Tú bảo thích, Thượng Quan Dũng cười cong cả mày, lộ ra hàm răng trắng bóc, "Nàng dâu, Cẩm Tú, ta cũng thích nàng."
An Cẩm Tú lí nhí "vâng" một tiếng, nàng cũng thích chàng, chỉ là da mặt vẫn chưa đủ dày để nói thẳng ra miệng.
Ngón tay Thượng Quan Dũng lướt trên mặt An Cẩm Tú, chàng còn chưa từng chạm vào làn da trắng mịn như thế, y như gấm vóc thượng đẳng, Thượng Quan Dũng cảm thấy như có ai đó thả một mồi lửa lên người mình, khiến chàng khó chịu vì nóng cháy.
An Cẩm Tú đưa tay sờ trán Thượng Quan Dũng, mới chỉ trong chốc lát, tướng công nàng đã mướt mồ hôi, điều này khiến An Cẩm Tú hơi đau lòng.
Cái tay lành lạnh đặt trên trán nhẹ nhàng lau một chút, đầu Thượng Quan Dũng "choang" một tiếng như có gì bị vỡ. Bàn tay thô dừng trước ngực An Cẩm Tú, Thượng Quan Dũng khàn giọng nói với An Cẩm Tú: "Cẩm Tú, ta muốn nàng."
Lại một tiếng "vâng" bé hơn cả tiếng muỗi vo ve, nhưng nó lại là chìa khóa quan trọng để mở ra cánh cửa giam cầm Thượng Quan Dũng.
Lần đầu tiên cởi quần áo cho nữ nhân, Thượng Quan Dũng quả thực chẳng biết đâu mà lần, An Cẩm Tú chỉ mặc áo ngực hai dây nhưng chàng cởi mãi vẫn chưa xong. Trong cơn nóng vội, Thượng Quan Dũng dùng lực "xoạt" một cái, áo ngực mỏng manh liền thành hai mảnh như dây của nó.
"A!" An Cẩm Tú hoảng sợ hét, vội lấy tay che cảnh xuân trước ngực theo bản năng.
"Đừng!" Thượng Quan Dũng kêu, đè hai tay An Cẩm Tú lại, chẳng cần thầy dạy cũng tự biết, cúi đầu ngậm hai cái "bánh bao" trắng trằng mềm mềm, sau khi được mút mát, hai hạt anh đào hồng nhuận chuyển sang màu đỏ tươi.
An Cẩm Tú vặn người trên giường, muốn mượn lực tránh khỏi sự tấn công của Thượng Quan Dũng, nào ngờ xiêm áo dưới người cũng bị nam nhân này dùng lực xé sạch.
"Cẩm Tú." Lúc này, mắt Thượng Quan Dũng đỏ rực, lại vẫn không quên an ủi nàng: "Nàng đừng sợ."
An Cẩm Tú trốn tránh ánh mắt nóng rực có thể thiêu đốt nàng tan chảy, thấp giọng nói: "Chàng không thoát y sao?"
Y phục của Thượng Quan Dũng được cởi ra chỉ trong một cái chớp mắt, cơ thể rắn chắc nửa quỳ trên giường, giống như ngọn núi nhỏ. An Cẩm Tú liếc trộm một cái, liền dời mắt, nghĩ cũng thấy thật buồn cười, rõ ràng họ là đôi phu thê, hoan ái cũng chỉ là chuyện bình thường, nhưng không biết vì sao, nàng lại không dám nhìn cơ thể trước mắt mình.
Hai chân bị tách ra, rồi bị chàng quấn quanh hông, An Cẩm Tú xoay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng mặt Thượng Quan Dũng. Có chút e lệ, lại có chút chờ mong, thậm chí còn cảm thấy may mắn, đời này thân thể này sạch sẽ, thậm chí lòng cũng không một vết nhơ.
Thượng Quan Dũng nhìn mật hoa mở rộng trước mặt mình, cổ họng trượt xuống liên tục, vươn tay dò xét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!