Chương 32: Gặp nhau cách mấy đời

"Khởi kiệu!" Bà hỉ thấy người đã lên kiệu hoa, lớn tiếng kêu.

An Thái Sư đừng trong cửa lớn An phủ, nhìn kiệu hoa đưa An Cẩm Tú đi xa dần, xa dần.

Bên trong An phủ, Tú di nương đang quỳ trước tượng quan âm bằng gỗ niệm kinh văn, "Cầu xin ngã Phật từ bi, phù hộ nữ nhi này của con cả đời không sầu lo."

Đối với các chủ nhân khác trong An phủ, chuyện An Cẩm Tú xuất giá dường như chẳng liên quan gì tới họ, hôm nay và hôm qua cũng không có gì khác lạ.

Thế Tông đứng lẫn trong nhóm người xoay lưng đi về phía trái ngược với kiệu hoa, dư vị nụ cười kia của An Cẩm Tú vẫn còn, thầm cảm thán, hiếm khi mới nhìn trúng mỹ nhân, lại chẳng ngờ đó sẽ là thê tử của kề bề tôi, cảm giác bỏ lỡ dịp may ấy khiến cho vị đế vương sở hữu toàn bộ thiên hạ trong tay cũng không khỏi âu sầu.

Cát Lợi mang theo nhóm thị vệ cải trang đứng cạnh Thế Tông, không dám thở mạnh, tự thôi miên bản thân mình, mình cái gì cũng không biết, hôm nay chỉ đơn giản theo Thế Tông xuất cung giải sầu.

Thượng Quan Dũng đưa kiệu hoa tới trước cửa hoàng cung, theo lời dặn dò của An Thái sư, họ cùng nhau quỳ trước cửa cung khấu tạ hoàng ân.

Có thái giám bước ra cửa cung, thay Thế Tông truyền chỉ.

Thượng Quan Dũng và An Cẩm Tú tất nhiên phải dập đầu tạ ơn lần nữa, lúc này mới mang gấm vóc và bạc được ban thưởng về Thượng Quan phủ.

Xa xa nhác thấy cửa nhà, Thượng Quan Dũng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đợi đến trước cửa, thấy đệ muội (*) và các huynh đệ trong quân đứng trước cửa, ai nấy đều cười hì hì nhìn mình, mặt Thượng Quan Dũng hơi nóng lên.

(*) em trai em gái.

"Thượng Quan đại ca đừng thất thần đấy nhé!" Võ quan đi theo Thượng Quan Dũng tới An phủ đón dâu, cười lớn tiếng nói với Thượng Quan Dũng: "Ca còn không đón tẩu tử vào cửa hả?"

Trong tràng cười vang, mặt Thượng Quan Dũng hoàn toàn giống trái cà chua chín.

An Cẩm Tú ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, trong tay vân vê đóa Phượng Hoàng được chăm sóc ở tiền viện nhà họ An, một làn gió thổi qua, An Cẩm Tú liền đặt đóa hoa ấy xuống, rồi chợt ngắt nó đi. Kiếp trước, vào ngày xuất giá, hương quế tỏa ngào ngạt, kiếp này xuất giá, cũng gả cho nam tử ấy, nhưng tâm trạng khác nhau, mùa cũng khác, quế vẫn xanh, chuẩn bị cho thời kì nở hoa, còn Phượng Hoàng thì đương lúc đỏ rực như lửa.

Một bàn tay thô đưa vào trong kiệu, đến trước mặt mình lại bất động chờ đợi.

An Cẩm Tú thả tay mình vào lòng bàn tay to lớn ấy, kiếp này khác kiếp trước, An Cẩm Tú thầm nhủ, mình hãy quên kí ức kiếp trước đi, cùng nam nhân nâng nàng xuống kiệu, nắm tay nàng cùng nhau trải qua kiếp này là được rồi, kiếp trước, thôi thì cứ coi như là một cơn ác mộng, tỉnh dậy đã hóa hư không.

Thượng Quan Dũng dè dặt cẩn trọng dắt An Cẩm Tú vượt qua bậc cửa nhà họ Thượng Quan, bước chân vào nhà, chàng mới chân chính cảm giác lòng mình đã không còn gợn sóng.

"Chúng ta muốn ngắm nương tử!" Thấy người qua cửa, sớm đã có võ nhân (*) ầm ĩ.

(*) quân nhân, người lính. 

An Cẩm Tú nghe thấy Thượng Quan Dũng ở phía trước trả lời: "Không cho phép làm ầm!"

"Đại ca à, đại tẩu vừa vào cửa, ca đã không cần các huynh đệ nữa ư?" Thượng Quan Dũng vừa dứt lời, đã có người kêu lên phản bác.

Cùng là người thân thiết trong quân doanh, vừa có người dẫn đầu, ngay tức khắc mọi người đều làm ầm cả lên, may mà còn có người nhớ An Cẩm Tú là tiểu thư trong phủ Thái sư, bình thường không được nói mấy câu thô tục nên mọi người không dám tiếp tục.

Thượng Quan Dũng đổ mồ hôi lạnh, lần đầu tiên trong đời nhận ra bản thân có nhiều huynh đệ trong quân cũng không hẳn là chuyện tốt.

Ngay lúc mọi người đang huyên náo vui vẻ, Thượng Quan Dũng cũng sắp không kiểm soát được tình hình, An Cẩm Tú khẽ kéo nắm lụa đỏ trong tay.

Thượng Quan Dũng quay đầu nhìn thoáng qua An Cẩm Tú đứng im lặng, thê tử của chàng che khăn voan đỏ, mặc giá y đỏ thẫm,  giờ Thượng Quan Dũng mới để ý trời đang ngày hè, nương tử chàng mặc xiêm áo thế này đứng trong viện, nếu đứng quá lâu không phải sẽ bị nóng mà bệnh ư? Nghĩ đến đây, Thượng Quan Dũng xụ mặt, nhìn mấy thứ chỉ sợ thiên hạ không loạn vây quanh mình, "Các đệ cũng có một ngày thành thân đấy, ta sẽ nhớ kĩ chuyện ngày hôm nay."

Tất cả mọi người sửng sốt, trừ bỏ lúc cưỡi ngựa đánh giặc hung mãnh không nể tình và thể diện, ngày thường, Thượng Quan Dũng chính là một người thật thà, nghe chàng nói một câu hung ác còn khó hơn lên trời, hôm nay lại ra uy vì nương tử?

Bà hỉ là người sành sỏi, thừa dịp nhóm võ nhân đang ngây người, liền hô: "Tân lang dắt tân nương vào hỉ đường!"

Bố trí trong hỉ đường thế nào, An Cẩm Tú che khoăn voan nên không nhìn thấy, nàng chỉ dựa vào sự dìu đỡ của bà hỉ, trong tiếng ồn ã chúc mừng của mọi người, lạy đất trời cùng Thượng Quan Dũng.

"Đưa vào động phòng!" Sau khi hai phu thê giao bái, chủ sự lớn tiếng hô.

Thượng Quan Dũng chăm chú bảo vệ An Cẩm Tú, không để mọi người xung quanh chạm vào nương tử của chàng. Sự chăm sóc của nam nhân này, kiếp trước An Cẩm Tú không cảm nhận được, nhưng An Cẩm Tú lúc này lại biết rõ, khóe miệng nhếch lên cười vui vẻ, nàng theo Thượng Quan Dũng đi thẳng tới trong phòng hậu viện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!