Chương 30: Tiếc thay giai nhân

Sau đó, thái tử bước xuống đài cao trên điện Kim Loan, đứng trong vòng bảo vệ của thị vệ trong Đông cung đi về phía Đông cung, lúc này, Bạch Thừa Trạch mới bước xuống từng bậc. Đích thứ khác biệt, An Cẩm Tú nghe xong sẽ đau lòng, nhưng thái tử nghe thấy sẽ rất vui sướng, Bạch Thừa Trạch vô cùng rõ ràng điều này."Đích thứ khác biệt." Trong lòng Bạch Thừa Trạch lặp lại ốn chữ này, đột nhiên quay đầu nhìn về phía điện Kim Loan vàng son lộng lẫy, con trai trưởng do hoàng hậu sinh ra thì đã sao?

Cái ghế trong điện này chỉ cần mang dòng giống con rồng đều có tư cách ngồi lên, phụ hoàng họ cũng đâu phải do hoàng hậu Trung cung sinh ra, giờ chẳng phải là chủ nhân giang sơn này ư?

"Gia." Sau khi Bạch Thừa Trạch bước xuống bậc cuối cùng, tiểu thái giám Cao Đăng hầu hạ bên người y liền tiến tới ân cần đón chào. 

"Về phủ." Bạch Thừa Trạch cũng không dừng bước, sắc mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh tức thì bước về phía cửa cấm cung.

Cao Đăng đi theo Bạch Thừa Trạch, đến sau khi cách xa điện, mới nhỏ giọng nói với Bạch Thừa Trạch: "Gia, nô tài đã tìm tượng Quan Âm đưa vào Tề Phương cung cho nương nương, nương nương rất thích."

"Mẫu phi ta ổn cả chứ?" Bạch Thừa Trạch hỏi.

Cao Đăng không dám gian trá lừa Bạch Thừa Trạch, vội vàng hạ giọng nói: "Gia, tú nữ được tuyển ngày hôm trước đã vào cung rồi ạ."

Bạch Thừa Trạch không nói tiếp, tú nữ tiến cung, không một nữ nhân trong cung nào có tâm trạng tốt được. Kỳ Thuận triều cách ba năm tuyển tú một lần, Bạch Thừa Trạch cảm thấy kì tuyển tú lần trước vừa kết thúc không lâu, không ngờ thoáng cái, ba năm đã trôi qua.

Cao Đăng lại nói: "Nương nương cũng sai nô tài gửi lời cho gia, ngài ấy đã tìm người xem bát tự, nhị tiểu thư An phủ là người vô phúc."

Bạch Thừa Trạch thúc ngựa vượt qua Cao Đăng một chút. Là An Cẩm Tú vô phúc, hay hắn và An Cẩm Tú vô duyên? Gặp nàng được hai lần, trong Đông cung, nữ hài dung trang diễm lệ, trong vườn Hương An phủ, nữ hại lại ăn vận trắng trong thuần khiết, trên đời lại có một nữ tử như thế, mặc cho trang điểm đậm hay nhạt đều hợp. An Cẩm Tú, nhớ kĩ cái tên ấy, Bạch Thừa Trạch khó lòng buông bỏ, trong suy nghĩ của hắn, thái tử đã nói đúng một câu:

bị kết duyên với Thượng Quan Dũng, thật tiếc thay giai nhân kia.

"Gia." Lúc này Cao Đăng đuổi theo, "Thái sư."

Bạch Thừa Trạch vốn chẳng cần Cao Đăng nhắc nhở, hắn cũng thấy An Thái sư và Thượng Quan Dũng cùng nhau đi vào một tửu quán ven đường, hai người này hẳn là định vào đó thương nghị hôn sự? Nghĩ đến đây, Bạch Thừa Trạch cảm thấy hoang đường, đồng thời có một nỗi buồn bực không tên quấy nhiễu tâm trạng hắn, bỗng nhiên giơ rói thúc ngựa phi như bay về phía trước.

An Thái sư không để ý ngũ hoàng tử đã cưỡi ngựa đi qua mình, ông ta mang Thượng Quan Dũng vào một trong những tửu quán nổi nhất kinh đô, vừa ngồi xuống đối mặt Thượng Quan Dũng, ông đã mở lời: "Ngươi định khi nào cưới thứ nữ của lão phu vào cửa?"

Thượng Quan Dũng định bảo ngày mai, nhưng sau khi do dự một chút, Thượng Quan Dũng đáp: "Mạt tướng định sau ba ngày nữa."

An Thái sư hỏi lại: "Ba ngày sau ư?"

Thượng Quan Dũng gật đầu nghiêm túc trả lời: "Mạt tướng hi vọng càng sớm càng tốt."

An Thái Sư không biết nên nói gì với nói với Thượng Quan Dũng vào giờ phút này, nếu nói hôm qua chỉ là một ngoại lệ, thường ngày An Cẩm Tú sống cũng không tệ như lời đồn, Thượng Quan Dũng ắt nghi ngờ. Hơn nữa, vừa rồi hoàng thượng đã chỉ điểm, An Thái sư gật đầu với Thượng Quan Dũng, nói: "Chỉ với thời gian ba ngày mà ngươi đã sắp xếp xong hôn sự? Có gì khó khăn, đừng ngại, cứ nói với lão phu."

Thượng Quan Dũng cũng không nhìn An Thái sư, chỉ hơi lắc đầu, trả lời: "Không có."

Nữ tế tiêu chuẩn không biết phân biệt trái phải đã thành công chọc tức An Thái sư, trong vòng ba ngày biết sắp xếp hôn sự thế nào? "Vệ Triều à," An Thái sư ôn tồn giảng giải cho Thượng Quan Dũng: "Hôm qua thánh thượng ban cho Cẩm Tú không ít vàng bạc và ngọc ngà, ý chỉ nói là thêm đồ cười cho Cẩm Tú đấy."

Thượng Quan Dũng nói: "Thánh thượng nhân từ."

"Con đây không hiểu lời ta nói rồi!" An Thái Sư thở dài, bản thân đúng thật là tự tìm ăn khổ đau khi tìm một nữ tế như thế này.

Thượng Quan Dũng khó hiểu nhìn An Thái sư, Thế Tông ban đồ cưới cho An Cẩm Tú có liên quan gì tới chàng chứ? Chàng cũng đâu phải loại người ham đồ cưới của thê tử.

"Thánh thượng ban bảo vật làm đồ cưới cho Cẩm Tú." An Thái sư chỉ đành phải nói thẳng ra, "Vệ Triều à, như vậy sao hôn lễ của con với Cẩm Tú có thể đơn giản được? Con đây được ngự ban nhân duyên, ngày thành thân, con và tiểu nữ phải đến trước cửa cung khấu tạ hoàng ân, con có biết nặng nhẹ trong hôn sự này một cách chính xác hay không?"

Thượng Quan Dũng ngồi sững sờ hồi lâu, chàng đâu thể nghĩ nhiều tới vậy chứ?

"Thế này nhé, con cứ nghe theo lời ta đi." An Thái sư cũng không muốn nhiều lời với Thượng Quan Dũng, nói: "Ngày sau chúng ta là người một nhà, đã sống chung dưới một mái nhà thì không cần nói nhiều, trưởng bối của con đã tạ thế, vậy thì ta chuẩn bị mấy thứ cho hôn sự của con cũng không coi là không hợp lễ nghĩa."

"Vâng, thưa Thái sư." Thượng Quan Dũng mờ mịt cảm thấy lời nói của nhạc phụ tương lai có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không biết điểm không thích hợp ở chỗ nào.

"Con đi đi." An Thái sư đuổi Thượng Quan Dũng, "Ta sẽ phái người tới phủ hỗ trợ ngay tức khắc, ba ngày sau, lão phu chờ con tới cửa đón Cẩm Tú."

"Vậy..."

"Ta còn có thể hại con ư?" An Thái Sư xua tay với Thượng Quan Dũng, "Mau đi đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!