Đêm ấy, nhà Thượng Quan sáng trưng ánh đèn đuốc, ngoại trừ tam tiểu thư Thượng Quan Ninh ngủ say, những người còn lại đều thức trắng. Khi mặt trời ló rạng, mọi người đã chuẩn bị xong tất cả, trừ xà nhà được giữ nguyên, những thứ khác đều được khoác bộ cánh mới: tường được quét vôi trắng xóa, giấy dán trên cửa sổ cũng được thay đổi bằng chữ hỉ đỏ chót, cửa phòng cũng được phết một lớp sơn mới, bóng loáng dưới ánh mặt trời.
Thượng Quan Dũng ngắm NiieemVu~leequydon căn phòng rực rỡ hẳn sau một đêm, khẽ gật đầu, nói với các huynh đệ trong quân mình: "Như vậy là được rồi, đa tạ các huynh đệ nhiều lắm!"
Các võ quan đồng loạt cười khoát tay.
"Chúng đệ còn muốn tới NNiiemvu dđleequydon uống một ly rượu mừng của đại ca đấy!" Có người hỏi: "Đại ca, huynh định khi nào thì bày rượu?"
Thượng Quan Dũng tức thì nhăn mặt, các huynh đệ không nói thì chàng quên mất, ngày thành thân chàng còn phải bày mấy bàn tiệc rượu, nhưng chàng lại chưa chuẩn bị tí gì.
"Chuyện này không khó." Một người giỏi quan sát trong nhóm võ quan thấy sắc mặt không ổn của Thượng Quan Dũng, lập tức đề nghị: "Trong nhà không có đầu bếp, chúng ta ra tiệm bao mấy bàn rượu và thức ăn là xong."
"Đúng thế đấy đại ca à, một bàn rượu và thức ăn trong tửu quán nhỏ ở ngoài không mất nhiều tiền lắm đâu." Một huynh đệ nom vẻ từng trải cũng nói với Thượng Quan Dũng.
Thượng Quan Dũng chần chừ giây lát, đáp: "Nếu người trong phủ Thái sư tới, còn có thể làm tiệc ở tửu quán nhỏ sao?"
Tất cả mọi người đều im lặng, tuy nói lấy được nữ nhi nhà Thái sư đương triều là có phúc, nhưng vừa bắt tay vào xử lí cũng chẳng dễ dàng gì.
"Không được thật, vậy mấy người chúng ta góp lại, tới quán lớn đặt mấy bàn, dù sao cũng đâu thể để phủ Thái sư coi thường chứ?" Mọi người suy nghĩ một lúc thì có người nghĩ ra chủ ý khác.
Tất cả mọi người đều đồng ý, chỉ có Thượng Quan Dũng lắc đầu, "Không thể lại để các đệ dùng tiền được, ta cũng chẳng phải người phú quý gì, dù có làm ra vẻ thế nào cũng không giống. An nhị tiểu thư hẳn là một nữ tử tốt, ta nghĩ nàng sẽ không để ý đâu."
"Nếu An nhị tiểu thư quan tâm thì..." Một người trong nhóm võ quan nói: "Cô ta cũng không xứng với đại ca."
Câu nói ấy khiến mọi người trầm lặng hồi lâu.
Lúc này, Thượng Quan Duệ mới bảo: "Đại ca, lúc này huynh phải vào triều rồi, vẫn cứ đi đi đã."
Thượng Quan Dũng lắc đầu tự giễu: "Ta vào triều cũng chỉ đứng dưới điện nghe người ta nói chuyện, đây cũng gọi là vào triều ư?"
"Đại ca nói gì vậy?" Lập tức có võ quan lên tiếng nói: "Chúng ta chỉ cần chịu dốc sức liều mạng trong quân còn sợ không liều được một cái công danh ư?"
Thượng Quan Dũng nghe xong lời này cũng chỉ cười trừ, lại bảo chúng huynh đệ tùy ý nghỉ ngơi trong nhà, bản thân thì để bụng trống rỗng ra ngoài, một mình cưỡi ngựa tiến đến hoàng cung.
Mà lúc này, trong Thượng Thư phòng nơi cung cấm, đại thái giám Cát Lợi đang cầm hộp gấm An Thái sư tự mang vào cung, bẩm với Thế Tông: "Thánh thượng, đây là vật An thái sư tiến vua."
"Là cái gì?" Thế Tông đang mải viết, cũng không ngẩng đầu lên hỏi.
Cát Lợi trả lời: "Nô tài đã xem qua, trong hộp gấm này là tú phẩm trong phủ Thái sư hôm qua, thái sư nói tên của nó là hương sen dưới trăng."
Thế Tông ngẩng đầu lên, trước mắt ông ta hiện lên tú phẩm đẹp như tranh vẽ: vầng trăng tròn sáng trong soi mình xuống mặt hồ trong vắt, nổi bật hai đóa sen xanh duyên dáng yêu kiều, dù không gió cũng bồng bềnh phiêu triệt. Thế Tông nhìn thêu phẩm ấy hồi lâu, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh An Cẩm Tú ngồi trước khung thêu, chuyên tâm thêu từng đường, từng nét.
Cát Lợi ở cạnh thấy Thế Tông nhìn thêu phẩm khá lâu, mở miệng hỏi thử: "Thánh thượng, thêu phẩm này đặt ở đâu ạ?"
"Cứ treo ở đó đi." Thế Tông tùy ý chỉ vào một nơi.
Cát Lợi nhìn theo tay của Thế Tông thì thấy đó là một chỗ cạnh ngự án, nơi có treo một bức Sơn Hà đồ do một danh gia đương thời vẽ, "Nô tài tuân chỉ." Cát Lợi không nói thêm lời nào, vội vàng khom lưng lĩnh chỉ. Suy nghĩ của đế vương, dù đoán được cũng phải giả không hiểu, "Thánh thượng," Cát Lợi nhận chỉ xong lại nói tiếp, "Thái sư vẫn đang ở ngoài điện ạ."
"Không gặp." Thế Tông ngắm thêu phẩm trước mặt, lạnh giọng nói hai chữ.
Cát Lợi ra khỏi Ngự Thư phòng, nhỏ giọng trả lời NNiiemvu dđleequydon An Thái sư đang chờ ở ngoài: "Thánh thượng nói không gặp."
An Thái sư chỉ có thể chắp tay thi lễ với Cát Lợi rồi xoay người rời đi.
Cát Lợi đi theo An Thái sư vài bước, hạ giọng thật nhỏ, thì thào với An Thái sư: "Thánh thượng rất hài lòng với thêu phẩm Thái sư dâng lên."
An Thái sư khẽ gật đầu tỏ ý biết với Cát Lợi, đi thẳng khỏi hoàng cung. Sau đó ông ta sai người mang tới một phần lễ không nhẹ cho Cát Lợi, đại thái giám bên cạnh Thế Tông đã đề cập với ông ta rằng thánh thượng rất thích bộ thêu phẩm nọ, cũng tức là thích người tạo ra thêu phẩm đó, cho nên, hôn sự của An nhị tiểu thư càng được xử lí sớm càng tốt cho mọi người.
Buổi chầu hôm nay cũng không có ai nhắc tới chuyện ở phủ Thái sư hôm qua, một vương triều lớn như thế, mỗi ngày ắt xảy ra nhiều chuyện, đủ cho nhóm quân thần trên triều thương nghị định đoạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!