Sắc xong thuốc, An Cẩm Tú tự mình đút thuốc cho Tú di nương uống. Sau khoảng nửa canh giờ, Tú di nương bắt đầu đổ mồ hôi, người cũng tỉnh táo một chút.
"Nương," An Cẩm Tú liền gọi Tú di nương vài tiếng.
"Ừm, Cẩm Tú?" Tú di nương bị bệnh mới tỉnh vừa thấy mặt người, không tiếp tục gọi An Cẩm Tú là Nhị tiểu thư, mà theo bản năng, gọi An Cẩm Tú một tiếng Cẩm Tú.
"Dạ." An Cẩm Tú lên tiếng, nói với Tú di nương: "Nương, Nguyên Chí."
"Nguyên Chí?"
"Nương, "An Nguyên Chí ở ngoài bình phong nghe thấy Tú di nương gọi mình, vội đáp.
"Ta, ta bị sao vậy?" Tú di nương còn không hiểu mình xảy ra chuyện gì.
An Cẩm Tú vừa sai Tử Uyên đi lấy nước ấm ra, vừa cười nói với Tú di nương: "Nương, tối qua nương đá chăn à? Sao lại bị phong hàn? Vì trong phòng quá lạnh ạ?"
"Ta bị bệnh?" Tú di nương tỉnh táo lại chỉ trong giây lát, thấy rõ An Cẩm Tú đang ngồi trên giường mình, lại nhìn chằm chằm An Cẩm Tú hồi lâu, mới tin tưởng cô gái này thật sự là An Cẩm Tú, "Nhị tiểu thư, sao có thể để người chăm sóc đây.." Tú di nương nói xong muốn đứng dậy.
An Cẩm Tú vội giữ mẫu thân mình, nói: "Nương bị bệnh, con có thể không tới sao?"
Lúc này Tử Uyên mang nước ấm vào, thấy Tú di nương tỉnh, cũng hoan hỉ nói: "Di nương tỉnh rồi, tốt quá, tiểu thư và Ngũ thiếu gia đã chăm sóc cho di nương tới trưa đó."
An Cẩm Tú không để Tú di nương nói tiếp, chính nàng cũng chẳng nhiều lời, cùng Tử Uyên đỡ Tú di nương dậy.
An Nguyên Chí thấy không giúp được gì, liền rời bình phong, "Con đi xem cháo trên lò được chưa." dứt lời thì ra ngoài.
Tú di nương nhỏ giọng nói với An Cẩm Tú: "Ngũ thiếu gia xem cháo gì thế?"
An Cẩm Tú đáp: "Sáng nay nương chưa ăn gì, Nguyên Chí đã dựng một cái bếp ở hành lang, nấu cho nương ít cháo ăn cầm hơi."
"Vậy sao được?" Tú di nương nghe xong, nước mắt thiếu chút nữa lăn xuống, vội vã khuyên: "Một thiếu gia như cậu ấy sao có thể làm chuyện như vậy được? Nếu để người trong phủ biết, đều sẽ cười nhạo cậu!"
An Cẩm Tú nói: "Vậy con ra xem nhé."
Tú di nương càng nóng nảy, "Không được" bà kéo tay An Cẩm Tú bảo: "Người là tiểu thư, không thể làm mấy chuyện này! Không được đâu!"
Tử Uyênthấy hai mẫu tử đang tranh giành, nhanh chóng chạy ra ngoài, nói: "Vậy nô tì đi trông, hôm nay nhất định sẽ cho di nương nếm thử tay nghề của Tử Uyên."
" Không nhận nổi." Không biết lúc này Tú di nương nhớ ra chuyện gì, buồn bã nói với An Cẩm Tú: "Người sao có thể hầu hạ ta chứ? Đều là tiểu thư thiếu gia trong phủ, là ta hại hai người rồi."
"Nương nói gì thế?" An Cẩm Tú đỡ Tú di nương nằm xuống, cười nói: "Không có nương, con và Nguyên Chí còn chẳng có cơ hội làm người, nữ nhi còn muốn dập đầu tạ ơn người đây này."
Tú di nương thở dài một hơi.
"Nương!" An Cẩm Tú bỏ qua lí do nàng tự làm vướng mình kiếp trước, ỏn ẻn gọi Tú di nương.
Tú di nương cười miễn cưỡng, không cười thì làm thế nào? Khóc trước mặt nữ nhi ư?
"Nương cứ thoải mái, thả lỏng tinh thần đi." An Cẩm Tú an ủi Tú di nương: "Sau này Nguyên Chí nhất định sẽ có tiền đồ rộng mở, ngày lành của nương còn dài lắm."
Tú di nương thở dài: "Chỉ cần người và Nguyên Chí sống tốt là được, di nương không cầu mong gì hơn. Nhị tiểu thư, người đến chỗ di nương, phu nhân không nói gì sao?"
"Không ạ." An Cẩm Tú biết rõ Tú di nương sợ cái gì, sợ sau này Tần thị giận nàng, động tay chân vào hôn sự của nàng, khiến thứ nữ như nàng không có thể diện khi xuất giá. Song, hiện giờ An Cẩm Tú chẳng quan tâm cái gì là thể diện nữa, kiếp trước nàng là ả đàn bà độc ác dâm đãng "vang danh" thiên hạ, thì sao? Đã đi qua đường hoàng tuyền, nàng nhận ra, mình đối xử tốt với người khác thì mới nhận được họ tốt lại. "Nương..." An Cẩm Tú nói với Tú di nương: "Phu nhân đặt sự chú ý lên người con được bao nhiêu chứ, hôn sự cũng định rồi, chỉ cần chờ xuất giá là được."
Tú di nương kéo tay An Cẩm Tú, đang định nói chuyện thì Tử Uyên chạy vào, trực tiếp chạy tới trước mặt An Cẩm Tú, nói: "Tiểu thư, bên ngoài có ma ma quản sự tìm người."
An Cẩm Tú muốn hỏi ma ma nào tìm nàng, nhưng khi thấy Tử Uyên nháy mắt với mình, trong lòng gấp gáp, có lẽ bên ngoài đã xảy ra chuyện? An Cẩm Tú vội đứng dậy, nói với Tú di nương: "Nương đang bệnh, đừng để người ngoài vào, con ra xem có chuyện gì."
"Được." Tú di nương dĩ nhiên sẽ không ngăn cản An Cẩm Tú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!