Trong phòng, năm người trầm mặc vây quanh bàn ăn.
Đợi Cố Ngang cùng Vi Miểu ngồi xuống, Dịch Khiêm mở miệng "Nghê An xác nhận đã tử vong. Hung khí là dao ăn, thứ đặt trong ngăn kéo tủ bếp."
Bàn ăn tổng cộng có tám chiếc ghế, lúc này chỉ còn lại bảy người, tám cái bánh trứng trên bàn vàng rực trông phá lệ chói mắt.
Cung Lý và Dịch Bách lộ vẻ bi thương. Chú Chí Sĩ có chút kinh hoảng lẩm bẩm "Hung thủ…là ai? Chẳng lẽ thật sự có kẻ thứ chín sao?"
Dịch Khiêm quét mắt nhìn mọi người, thản nhiên nói "Tóm lại, tất cả mọi người nói xem vừa rồi đã làm những gì?"
_"Anh hoài nghi chúng tôi sao?" Cung Lý cười chua sót, lời nói ra không khỏi châm chọc "Chúng tôi vừa biết nhau chưa đến một ngày, nhất thiết phải giết người sao? Hay là anh cảm thấy cái chết của thầy Nghê An là giả?"
Quả thật, trong vòng một ngày, đầu tiên bị bắt đến một nơi phản khoa học như thế này, sau đó lại gặp phải giết người…Đối với ai mà nói cũng đều là đả kích rất lớn. Nhu nhược như Cung Lý còn biết giễu cợt người, chỉ sợ cô cũng sắp hỏng mất.
Cung Ngang thở dài, từ dưới bàn nhẹ nhàng nắm tay Cung Lý. Cung Lý lập tức ngẩn ra, hiểu được cậu đang an ủi mình, không khỏi đỏ mặt.
_"Tôi không hoài nghi cái chết của thầy Nghê. Chính vì muốn tin tưởng mọi người, cho nên mới hy vọng mọi người hợp tác." Dịch Khiêm lãnh tĩnh đáp "Nếu không nguyện ý, tôi cũng không ép."
_"Tôi cảm thấy anh ấy nói có lý." Cố Ngang thành khẩn nhìn mọi người "Trong lòng mọi người khẳng định rất khó chịu, nhưng, càng im lặng sẽ càng dẫn tới hoài nghi, chúng ta cần phải điều tra rõ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Liền bắt đầu từ tôi đi." Cậu liếc mắt nhìn Dịch Bách "Giữa trưa, tôi cùng Dịch Bách chơi game suốt. Thời điểm chú Chí Sĩ lên lầu bảo chúng tôi xuống ăn điểm tâm là ba giờ rưỡi, sau đó tôi qua cách vách tìm Tề Yên Khách."
_"Tề Yên Khách không chơi game với cậu sao?" Dịch Khiêm liếc mắt nhìn Tề Yên Khách
Tề Yên Khách không để ý tới hắn, trầm tư nhìn ngọn đèn hình cầu trắng tinh treo trên trần nhà.
_"…Hình như có gì đó thay đổi." Y nói
Mọi người nghe vậy liền nhìn lại. Thị lực Cố Ngang tốt, liếc mắt một cái liền phát hiện sự khác thường của bóng đèn.
_"…Sợi vonfram?" Cố Ngang kinh ngạc thốt lên
Bên trong chiếc đèn vốn luôn thuần trắng, giờ đây lại xuất hiện những vệt tối màu. Ánh sáng quá chói chang, không thể xác định màu sắc của chúng.
Giống như sợi vonfram trong bóng đèn tròn, sử dụng lâu ngày sẽ biến thành màu đen, kết quả của việc liên tục nóng lên rồi lại làm lạnh.
_"Không đúng, giữa trưa không có." Tề Yên Khách nghĩ nghĩ, nháy mắt nói "Giống như tơ máu."
Bị y nói thế, tất cả mọi người không khỏi sợ hãi.
_"…Tháo xuống dưới thử xem?" Cố Ngang đề nghị.
Vừa dứt lời, Tề Yên Khách liền đạp ghế bò lên bàn
_"Từ từ! Trước tắt đèn đã!" Cố Ngang nhanh chóng đi tìm công tắc.
_"Không có chốt mở!" Dịch Khiêm cùng Tề Yên Khách trăm miệng một lời
Cố Ngang sửng sốt. Lúc này Tề Yên Khách đã vươn tay, thăm dò quả cầu
_"…A? Không nóng chút nào." Tề yên Khách nháy mắt mấy cái, ngạc nhiên nói
Nơi này không có công tắc điện, nói cách khác chiếc đèn vẫn luôn trong trạng thái hoạt động, như vậy hẳn phải rất nóng mới đúng. Tất cả mọi người nghĩ vậy không khỏi bất giác lui về sau mấy bước, sợ bóng đèn ẩn giấu cơ quan bên trong.
Cố Ngang hộ Vi Miểu sau lưng, lo lắng nhìn Tề Yên Khách trên bàn cơm "Anh cẩn thận a."
Tề Yên Khách nhìn cậu cười, sau đó vươn hai tay ra, ý đồ tháo bóng đèn xuống. Mọi người khẩn trương chờ đợi.
Tháo.
Dùng sức tháo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!