_"Hôm nay…là sinh nhật Vi Miểu." Mẹ Vi Miểu ngóng nhìn con mình bên cạnh. Vi Miểu nhận ra ánh mắt ôn nhu của bà, lập tức nhếch miệng cười ngọt ngào.
Mẹ Vi Miểu thấy thế, trong mắt không khỏi chua xót "Đáng tiếc tôi phải tăng ca, cha nó cũng vậy…"
Nghê An thở dài, ôn hòa nói "Tôi hiểu, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho em ấy."
_"Thật sự cảm ơn thầy…" Mẹ Vi Miểu cảm kích gật đầu nhìn Nghê An, ánh mắt khôn giấu nổi mỏi mệt.
Nghê An đứng trước cửa lớp, nhìn theo bóng dáng mẹ Vi Miểu đi xa, nhất thời có chút cảm khái.
Hoàn cảnh gia đình Vi Miểu vốn không tốt. Mấy năm nay cha mẹ đều phải hối hả ngược xuôi, muốn chữa khỏi bệnh cho con mình, nhưng ngay cả việc Vi Miểu bị bệnh gì cũng không tìm ra được. Dù thế, hai vị gia trưởng vẫn cố gắng công tác, hy vọng sớm ngày đưa Vi Miểu ra nước ngoài, kiểm tra một lần nữa.
Tấm lòng cha mẹ, rốt cuộc có bao nhiêu rộng lớn?
Nghê An không khỏi hoang mang.
…Sau khi tan học.
_"Thầy Nghê, anh vất vả rồi! Mai gặp." Nữ giáo viên cùng văn phòng cười hì hì phất tay với gã
Nghê An ngồi soạn giáo án, lên kế hoạch ngày mai dẫn bọn nhỏ đi chơi, thường thường ngẩng đầu, trông chừng Vi Miểu đang chơi bên cạnh.
Cậu bé đang vẽ. Tranh nó vẽ không ai hiểu, sắc thái chằng chịt xen lẫn vào nhau. Nhưng vẻ mặt lại phi thường nghiêm túc, nắm chặt bút màu giống như đang làm chuyện gì đó vô cùg vĩ đại.
Chiếc cỗ trắng nõn của thiếu niên lộ ra đường cong gợi cảm, chiếc cằm tinh xảo như điêu khắc. Hai má non mềm nhẵn nhụi, ửng hồng mọng nước khiến người ta chỉ muốn cắn một hơi.
Nó nhìn chằm chằm bức tranh, cặp mắt trong veo mở to, lông mi đen dày như hai cánh quạt. Thỉnh thoạng lại suy tư cắn môi, đôi môi khéo léo mềm mại…
Nghê An nhìn xem không khỏi xuất thần.
…Một tiếng nữa mẹ Vi Miểu mới tới đón nó.
Không biết như thế nào lại nghĩ đến chuyện này.
Miệng Nghê An khô khốc, gã nhịn không được liếm liếm môi. Ánh mắt rốt cuộc không thể rời khỏi chiếc cổ tinh tế đó, mà dưới lớp áo sơmi, lại là…
_"…Vi Miểu, lại đây." Nghê An cảm thấy thanh âm của mình có chút phát run
_"?" Vi Miểu nháy mắt mấy cái, ngoan ngoãn đi đến trước mặt gã
_"Có nóng không?" Nghê An chậm rãi vươn tay ra, đụng đến cúc áo sơ mi trên cùng của Vi Miểu, đột nhiên khựng lại. Gã chột dạ nâng mắt lên, chống lại đôi mắt ngây thơ thuần khiết.
Vi Miểu nghĩ nghĩ, nghiêm túc gật đầu. Sau đó, nhếch miệng nở nụ cười.
_"…" Nghê An rốt cuộc nhịn không được, kéo Vi Miểu qua ngồi lên đùi mình, thò tay vào vạt áo sơmi.
_"A…" Vi Miểu lại cười rộ lên, khẽ vặn vẹo cơ thể, muốn né tránh bàn tay tham lam kia. Nghê An bị nó xoay xoay, trong lòng càng nóng ruột, xúc cảm non mềm lướt qua trên từng ngón tay khiến người ta không khỏi phát cuồng. Gã lớn mật sờ lên trên, chạm vào một viên nhỏ xinh, lợi dụng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn.
_"A!" Vi Miểu nhíu mày, không biết là đau, theo bản năng bắt lấy tay gã.
_"Vi, Vi Miểu đừng cử động!" Nghê An vội vàng hôn lên cổ nó, dùng đầu lưỡi liếm láp da thịt trơn bóng.
_"…Ngô…" Vi Miểu khó chịu khuynh thân về phía trước, lại bị Nghê An dùng sức ôm lấy. Nó cau mày nghĩ nghĩ, đại khái cảm thấy hẳn phải nghe lời thầy giáo nói, vì thế ngoan ngoãn không nhúc nhích.
Dưới thân Nghê An nóng mãnh liệt, gã tham lam vuốt ve hai khối vật nhỏ, nghe được Vi Miểu khẽ hừ một tiếng, trong lòng tràn ngập vô hạn khoái cảm. Nhiệt độ trong cơ thể thúc giục gã càng thêm lớn mật, một tay vuốt ve trước ngực Vi Miểu, một tay mò mẫm xuống dưới.
Thân thể cậu bé phát triển vô cùng thong thả, nơi đó cũng phá lệ nhỏ xinh. Nghê An cách quần sờ soạng khí quan bé nhỏ, cảm thấy thiếu niên trong ngực vẫn không quá phản ứng.
…Hoàn toàn không có cảm giác?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!