Chương 7: (Vô Đề)

Tên kia bị bồn cầu ăn mất rồi sao?

Cố Ngang liếc nhìn đồng hồ, đã ba giờ rưỡi.

Nhất thời thất thần, nhân vật trong màn hình lập tức bị đánh bay. Dịch Bách cười đắc thắng, giơ tay hình chữ V, sau đó duỗi thắt lưng lười biếng, tràn đầy sức sống nói "Mệt quá, nghỉ ngơi chút đi!"

_"Nhìn đoán không ra chị chơi giỏi như vậy…" Cố Ngang ngượng ngùng cười cười. Cũng phải, cậu vốn muốn chọn thể loại hoạt hình thám hiểm thích hợp với các cô gái, kết quả Dịch Bách vừa thấy liền đòi chơi kiểu đánh nhau kịch liệt, mang theo tư thế oai hùng hiên ngang liên tục đánh bay Cố Ngang, khiến Cố Ngang xấu khổ đến mức chỉ muốn đập đầu vào máy chết cho xong.

Bấm nút tạm dừng, bối cảnh ồn ào trong game lập tức biến mất, lỗ tai nhất thời không thể thích ứng, khó hiểu trống trải. Hai người ăn ý liếc nhìn nhau, nở nụ cười.

_"Thật khó có cơ hộ chơi đã như vậy a…" Dịch Bách lại duỗi lưng, mỉm cười thỏa mãn.

_"Bình thường chị rất bận sao?" Vừa nói ra, Cố Ngang liền hối hận. Này còn chưa rõ sao, Dịch Bách nổi tiếng như vậy, là đại minh tinh của làng phim truyền hình và điện ảnh, khẳng định ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

_"Kỳ thật…cũng không tệ lắm. Người bận rộn nhất chính là anh tôi."Dịch Bách cười khẽ lè lưỡi, trong mắt toát ra ôn nhu "Anh ấy luôn lo lắng cho tôi, quay phim cũng phải đi theo, họp báo cũng phải ngồi cùng. Thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi, lại vội chạy đi nhận kịch bản, kí hợp đồng gì đó. Cô nói xong liền thở dài "Có đôi khi tôi cảm thấy sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ phiền chết."

Cố Ngang vốn có thành kiến với Dịch Khiêm, nhưng nghe thấy hắn đối xử với em gái tốt như vậy, không khỏi thay đổi cái nhìn. Lại nói tiếp, Dịch Khiêm hoài nghi mọi người, cố gắng tìm kiếm lối ra, hẳn cũng vì Dịch Bách.

Dù sau, phấn đấu lâu như vậy mới có địa vị như ngày hôm nay, Dịch Bách tuy ngoài miệng cứ luôn mồm than vãn, chính là trong lòng khẳng định rất luyến tiếc.

Hai người hàn huyên một lát, cảm thấy dường như đã xích lại gần nhau hơn. Dịch Bách ngoài đời còn đẹp hơn trong phim, lại không hề làm ra vẻ. Nói chuyện với cô một hồi khiến người ta vô cùng khoái trá.

…Đáng tiếc, Cố Ngang là gay, nói cách khác, nếu cô nam quả nữ ở chung một phòng, khó tránh khỏi sẽ phát sinh một số chuyện…

Nghĩ đến đây, Cố Ngang liền rùng mình. Chẳng lẽ Dịch Khiêm cũng nhìn ra cậu là gay? Cho nên mới yên tâm để hai người ở cùng nhau?

Đúng lúc này, cửa phòng "Ba!" một tiếng mở ra, hai người đều giật nảy mình.

_"Điểm tâm…xong rồi!" Chú Chí Sĩ cười hì hì đi tới. Ông ta liếc nhìn xung quanh, ngẩn người, hỏi "A? Những người khác đâu?"

Cố Ngang chú ý tới trên trán chú Chí Sĩ đổ đầy mồi hôi, kinh ngạc nói "Chú, làm điểm tâm thôi mà hot như vậy sao? Nóng thành cái dạng này…"

Cứ tưởng tượng đến cảnh chú Chí Sĩ cầm một chiếc bánh mì dài hắc hưu hắc hưu với lò nướng…Nhất thời Cố Ngang bị sét đánh cho ngoài khét trong sống.

Dùng sức lắc đầu, cố gắng xua đuổi hình ảnh đáng sợ kia đi.

_"Ách…" Biểu tình trên mặt chú Chí Sĩ cứng đờ, không biết có phải đã bị nhiễm sóng não của Cố Ngang hay không. Cố Ngang quả thật không đành lòng tiếp tục tự sướng, liền đứng dậy nói "Để tôi đi gọi bọn họ!"

Cố Ngang đi tới phòng bộ não cách vách, gõ cửa.

Không động tĩnh.

_"Điểm tâm làm xong rồi, ra ăn thôi." Cố Ngang lại hô vài tiếng, vẫn không ai trả lời. Trong lòng lập tức trầm xuống, có loại dự cảm không tốt. Ấn nắm cửa, phát hiện không khóa, Cố Ngang không chút do dự đẩy vào.

Đầu tiên đập vào mắt chính là chiếc giường, Tề Yên Khách đang ôm bụng cuộn tròn trên đó, thoạt nhìn hết sức thống khổ. Y nhìn thấy Cố Ngang, liền vô lực vươn tay.

_"…Tề Yên Khách!?" Bắt gặp ánh mắt đáng thương của y, Cố Ngang đau lòng muốn chết, nhanh chóng đi qua.

_"Ngang…" Tề Yên Khách rưng rưng nước mắt, thanh âm run rẩy yếu ớt "Tiểu Hắc…của chúng ta…sắp không giữ được…"

_"…" Cố Ngang trầm mặc một lát, không chút do dự cởi giày ra, quất lên ót Tề Yên Khách.

Lần này rốt cuộc cũng nhớ đổi giày.

_"Nha!" Tề Yên Khách kêu đau, che cái ót trắng nõn in dấu giày đỏ chót, tội nghiệp khóc lóc kể lể "Nha…Mẹ nó đánh anh…"

Cố Ngang lạnh lùng nói "Biến mẹ ngươi!"

Tề Yên Khách ủy khuất vuốt vuốt cái ót ngồi dậy. Cố Ngang bình tĩnh thu lại hung khí, thuận miệng hỏi "Vừa rồi làm gì vậy, bụng còn đau sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!