"Trưởng quan! Săn binh đoàn của MadAlice tối hôm qua đối với Nghi Kỵ tiến hành vây bắt thất bại!" Sĩ quan trẻ tuổi cao ngất "ba" một cái chào theo nghi thức quân đội, đường nét thâm thúy tuấn mỹ của một người Pháp chiếm được nguyên vẹn khuôn mặt hắn. Đôi mắt trong suốt kiên định mà nhìn người đàn ông mặc đồng phục đang nhàn nhã ghé vào trên bàn làm việc, thứ tiếng Trung nói ra khỏi miệng quả nhiên vẫn còn hơi cứng, "Đây là bản báo cáo đội trưởng nộp lên!
Mong ngài xem qua!"
Trong phòng làm việc tràn ngập một cỗ khí vị khiến người ta xấu hổ. Cứ là đàn ông đều sẽ hiểu, hơn nữa còn sẽ thay chủ nhân văn phòng này mà cảm thấy xấu hổ.
Người đàn ông trong bộ đồng phục ngẩng đầu, dụi dụi đôi mắt đỏ, ai oán nói: "Lucas tiểu bảo bối, cậu lại đánh thức giấc ngủ của tôi rồi. Người ta tối hôm qua mệt mỏi lắm nha, cậu cũng không cho người ta nghỉ ngơi một chút~"
Quan sát thật kỹ thì, đây không phải là một bộ đồng phục thông thường, mà là một bộ đồng phục đã được chế tác bằng những nguyên liệu đặc biệt. Bên ngực trái của chế phục có một loại trang sức hình cầu tinh xảo bằng bạc, trừ thứ này ra thì không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Ngược lại, phía trước quân phục của vị sĩ quan trẻ tuổi người Pháp kia chỉ có một vật hình tròn bằng phẳng, đằng sau đã được đánh số.
Có thể tại "Cục quản lý hình cầu" có được chế phục ba chiều đặc biệt, thì sẽ không cần phải đánh số làm dấu hiệu nữa. Tuy rằng Cục quản lý hình cầu đều có chi nhánh trên mọi quốc gia, nhưng có được chế phục ba chiều bất quá cũng chỉ có hơn mười vị mà thôi.
Người đàn ông trong bộ đồng phục kia chính là một trong mười vị.
"Báo cáo trưởng quan! Tên của tôi là Lucas, không phải là Lucas tiểu bảo bối!" Khuôn mặt trắng nõn của Lucas ửng đỏ, không hợp quy củ mà giận dỗi đứng lên, "Tóm lại, mong ngài xem báo cáo trước!"
Người đàn ông nhìn qua bản báo cáo dày cộp trên bàn, trên mặt bìa đích xác in biểu tượng con dao thuộc về săn binh đoàn của MadAlice. Biểu tình cà lơ phất phơ dần dần ngưng trọng, y chậm rãi đem bản báo cáo kéo đến trước mặt, trầm ổn lãnh tĩnh mà nói:
"Xem, cái, rắm."
Lucas khiếp sợ mà nhìn y đem bản báo cáo ném vào thùng rác. Bởi vì văn kiện quá dày, các cạnh của thùng rác đều không giữ nổi, giấy ăn bên trong liền rải rác đầy trên mặt đất.
Hương vị nào đó lại càng thêm đậm…
Lucas nổi giận tiến tới, hung hăng vỗ bàn: "Trưởng quan! Anh tại sao lại… Không được vứt rác bừa bãi!"
Người đàn ông mặc đồng phục lười biếng ngáp một cái: "Dù sao cũng là trốn tránh trách nhiệm cả thôi, không phải là do trang bị xảy ra vấn đề mà là do có một tên ác ma khác đến giải cứu… Lần trước tôi còn nhìn thấy một tên ác ma trước khi chết hướng Chúa cầu nguyện rồi kết quả vung cánh một cái liền thăng thiên luôn. Thật sự là nói giỡn, rốt cuộc có biết nơi này là chỗ nào không vậy, tốt xấu thì cũng phải niệm A di đà phật chứ…" Y lải nhải xong một hồi mới phát hiện Lucas đang hung tợn mà trừng mình, sau đó khiếp sợ nói: "Lucas tiểu bảo bối! Sao cậu lại đá đổ cả thùng rác thế này! Thừa dịp người khác còn chưa phát hiện chúng ta đã □, nhanh lên kêu dì lao công vào dọn dẹp một chút!"
"… Trưởng quan! Xin ngài đừng đem chuyện này ra đùa!" Lucas tức giận đến muốn bùng nổ, "Ngài hãy hạ chỉ thị, xử lý MadAlice như thế nào!"
"Loại việc nhỏ nhặt này không cần phải đi xin chỉ thị của tôi nha tôi mỗi ngày đều phải cứu thế giới cứu đến mệt chết đi…" Người đàn ông trong bộ đồng phục ngáp một cái rồi phất phất tay, "Không có chuyện gì thì ra ngoài đi tôi còn phải cứu vớt những thiếu nam trầm luân…" Nói xong, di chuột mở ra thư mục "Tư liệu học tập" trong ổ đĩa di động.
Này anh đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy rồi sao vẫn còn sử dụng "Tư liệu học tập" của trang xx chứ!
Lucas triệt để không còn lời gì để nói, chẳng muốn lý luận này nọ với tên trưởng quan vô liêm sỉ kia nữa. Hắn căm giận dựng thùng rác lên, cầm lấy bản báo cáo rồi đi ra ngoài. Một lát sau, lại cầm túi rác tiến vào xử lý đống vật chứng (giấy ăn…) kia.
Kể cả có bị người lao công phát hiện, bà sẽ cũng chỉ cho rằng đây là thành quả thủ dâm của người đàn ông không làm việc đàng hoàng kia thôi. Nhưng vạn nhất có người nhàm chán đem đi xét nghiệm, phát hiện ở đó còn có □ của mình thì làm sao… Được rồi hắn là đang chột dạ đấy.
Trong lúc Lucas mang theo một túi đầy giấy ăn sắc mặt thối thối mà muốn ném đi, người đàn ông mặc đồng phục khó được mà ngẩng đầu khỏi màn hình đang chiếu mấy hình ảnh mãnh liệt, thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, hôm qua bọn họ đi vây bắt là ác ma nào?"
Lucas trả lời: "Nghi Kỵ."
Người đàn ông cười ha ha: "Vậy mà dám đi chọn Nghi Kỵ, đám người kia thèm tiền đến mức không muốn sống nữa à."
Lucas hồ nghi nói: "Nghi Kỵ mạnh đến vậy sao?"
"So với bi thương tuyệt vọng thì loại đại ác ma này xuất hiện đương nhiên chẳng tính là gì, huống chi, mới vừa thoát ra khỏi hình cầu, năng lượng vẫn chưa được hoàn toàn chuyển hoá, vốn phải là không có gì đáng uy hiếp mới phải… Nhưng cậu đừng quên, nơi đây không phải là nước Pháp lãng mạn kia." Người đàn ông mặc đồng phục cười hì hì nói, "Ngại quá, nhân dân của quốc gia tôi từ xưa đã có tật nghi ngờ nặng, không cẩn thận khiến cho ác ma hấp thụ quá nhiều năng lượng, mới sinh ra Alice điên cuồng như bây giờ."
Lucas trầm ngâm một lát: "Trưởng quan, có cần yêu cầu phía quân đội trợ giúp không?"
"Không không." Người đàn ông nhấn nút tạm dừng, từ trên ghế sô pha đứng lên duỗi eo một cái thật dài, ánh mắt còn lưu luyến không rời mà liếc nhìn cảnh tượng trên màn hình, nói, "… Giả vờ nhiều ngày quá rồi, không mang được cái gì về lão Đại sẽ chém chết tôi mất. Đi nào Lucas tiểu bảo bối, theo giúp tôi đi ra ngoài một chút."
Lucas mang theo một túi đầy giấy ăn dính nhớp, bị người đàn ông mặc động phục cười hì hì vũ lực tha qua toàn bộ đại sảnh văn phòng. Tất cả mọi người đều thấy sắc mặt Lucas cực kỳ kém, một bàn tay thậm chí đã duỗi về phía khẩu súng ý đồ mưu sát trưởng quan.
Chúng công nhân viên: "…"
Nhân viên giáp: "Hồ thiếu gia lại mang Lucas đi hưởng tuần trăng mật rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!