"Cho tôi, hết thảy của cậu."
"…"
"Sao vậy, ước nguyện cũng có hạn chế sao?"
"… Vì sao? Kể cả đưa cho anh khối thân thể này, anh ấy cũng…"
"Cho nên mới nói cậu là thiểu năng trí tuệ nha. Cho dù tôi đã trở về, cậu cũng chẳng thông minh lên chút nào nhỉ."
"…"
"Cậu đã nói con vịt là ý chí của tôi. Con vịt đó có thể ngăn cản cốt lõi cắn nuốt cậu ấy đúng không?"
"Đúng vậy. Nhưng chỉ có thể làm chậm lại, không thể ngăn cản."
"Con vịt nếu có đại lượng ý chí thì có thể làm chậm lại quá trình cắn nuốt, vậy nếu toàn bộ ý chí của tôi đều tiến vào, cậu ấy không phải là có thể…"
"…"
"A, không phải là cậu không muốn biến mất chứ? Ừm, bản thân làm cốt lõi, làm sao có thể tưởng tượng chính mình biến mất được?"
"…"
"Này, tôi biết cậu thích cậu ấy đã lâu rồi. Lúc này không phải là nên nói một câu "Chỉ cần có thể cứu anh ấy tôi nguyện ý làm tất cả mọi thứ" sao?"
"…"
"Này, thiểu năng trí tuệ, cậu tồn tại, số phận của cậu ấy thì chỉ có một. Mau biến mất đi. Đem cốt lõi giao cho tôi. Cậu cứ hòa tan thăng hoa bản thân thật tốt, tôi sẽ giúp cậu làm lễ tưởng nhớ."
"… Nguyện vọng của anh ấy, từ trước đến nay đều là cùng anh một chỗ."
"Thì?"
"Tôi vốn đang nghĩ, nếu anh ấy đề xuất nguyện vọng này với tôi, tôi sẽ thực hiện như thế nào đây… Hiện tại không cần lo lắng nữa."
"Nếu là tôi nha, tôi nhất định sẽ giúp cậu ấy thực hiện, cho nên cậu nhanh lên…"
"Cho tôi thêm chút thời gian được không? Tôi muốn nhìn kỹ anh ấy… Tôi muốn giống như người bình thường, cùng anh ấy trò chuyện…"
"Ngu ngốc! Sau đó cứ tha kéo cậu ấy như vậy để bị cậu ăn luôn à!"
"A… Hình như là như vậy. Thật xin lỗi. Vậy thì cho anh. Tôi đã bị cướp đi tất cả rồi… Vẫn chưa kết hợp đâu, cầm đi."
"… Này, cám ơn."
"… Đó là tôi, ánh sáng duy nhất trong bóng đêm."
"Tôi biết."
"Cám ơn anh, thay tôi bảo hộ anh ấy."
"Nhất định."
Thiếu niên ngưng mắt nhìn người trước mặt, ánh mắt trong suốt rõ ràng mở lớn, cứ như muốn đem người kia khắc sâu vào trong lòng.
Cố Ngang vô lực ngồi dưới đất, ngửa đầu nhìn cậu, nước mắt trên mặt đã khô.
"Đến đây đi, anh cũng đã sẵn sàng." Cố Ngang chua sót cười cười, giơ con vịt của mình lên, nhắm mắt chờ đợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!