(Thay đổi ngôi nhân xưng của Vi Miểu từ "nó" thành "cậu" do đã mang dáng vẻ trưởng thành)
(Chú ý là trong phần thuật lại cuốn nhật ký của TYK, ngôi nhân xưng của VM vẫn là "nó")
"Vi Miểu." Cố Ngang cười cười, trong lòng cũng không có cảm xúc gì quá mãnh liệt, "Sao mà bộ dạng của em lại không giống như anh nhớ nữa rồi?"
Thân thể của thiếu niên giống như đang lơ lửng trong không trung, bởi vì dưới chân cậu cũng chỉ toàn là bóng tối. Cậu đứng bên quả cầu tản mát ra vầng sáng mỏng manh, nở một nụ cười thương cảm: "Thật xin lỗi, em đã thay đổi."
Cố Ngang cùng Tề Yên Khách vẫn đứng ở cửa. Phía sau là căn phòng nhỏ của Tề Yên Khách, ánh mặt trời đầy ắp. Hai người đứng tại điểm giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, không tiến về phía trước cũng không hề lui lại. Chỉ có một mình Vi Miểu đứng trong bóng đêm, cùng với một vầng hào quang nhỏ.
Đứa trẻ kia nhìn cô độc như vậy, giống như đã một mình ở trong bóng đêm này từ rất lâu. Cố Ngang bỗng có chút không đành lòng, có ý hỏi mà nhìn sang Tề Yên Khách. Tề Yên Khách gật gật đầu, sau đó nắm lấy tay cậu, bước về phía trước một bước, vào biên giới bên trong bóng tối.
Xúc cảm dưới chân thật kỳ diệu, không có cảm giác như đang đứng trên mặt đất, nhưng cũng không bị lún xuống. Vào rồi mới phát hiện, đây là loại không gian khiến cho người ta cảm thấy đầy áp lực và tuyệt vọng. Bóng tối từ bốn phương tám hướng đè xuống, giống như ngay cả hô hấp cũng bị tước đoạt. May mà cánh cửa phía sau còn chưa đóng, vẫn có ánh mặt trời chiếu vào.
…Trước khi bọn họ mở của, nơi này đã như thế nào?
Tại sao Vi Miểu lại một mình một người chờ đợi trong bóng đêm này? Vì vậy đành làm bạn với quả cầu phát sáng kia sao?
Trong lòng Cố Ngang run lên, chợt nhớ tới Vi Miểu vẫn luôn gọi cậu là "Quang" (ánh sáng).
"Bây giờ có thể nói sự thật rồi chứ?" Cố Ngang hít sâu một hơi, nghiêng mặt nhìn Tề Yên Khách.
Tề Yên Khách đưa cuốn sổ của mình qua. Cố Ngang một bên tiếp lấy, một bên cười nói: "Nơi này tối như vậy, làm sao em…" Còn chưa nói xong, trong nháy mắt ngón tay chạm vào cuốn sổ, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu, dần dần xuất hiện những cảnh tượng liên tiếp như một thước phim.
Thanh âm nhẹ nhàng hòa hoãn của Tề Yên Khách vang lên trong đầu, giống như đang tường thuật lại một bộ phim.
(Những đoạn phía dưới trong "…" là giọng nói của TYK (trong đầu CN) thuật lại những gì y đã viết trong quyển nhật ký)
"Khi tỉnh lại, bên người có giấy bút. Trong phòng vệ sinh có tám con vịt nhỏ màu vàng, viết tám cái tên, tất cả đều là nét chữ của mình. Tại sao lại là nét chữ của mình nhỉ?"
Hình ảnh hiện lên cảnh Tề Yên Khách buông con vịt xuống, bước ra khỏi phòng đánh giá cái hành lang tựa khúc ruột đỏ lừ của một con quái thú.
"Sáu căn phòng, trên cửa có đồ án. Ngôi sao, bộ não, ác ma, song xà, trái tim, quyển sách."
Cố Ngang thấy bản thân xuất hiện trong màn ảnh, kinh ngạc nhìn Tề Yên Khách.
"Gặp lại cậu độc giả đáng yêu ngày hôm qua =w= trùng hợp thú vị như vậy, nhất định là có ý nghĩa gì đó."
Nhà ăn, tám người cùng ngồi một chỗ. "Ngôi sao, Cố Ngang. Bộ não, mình. Ác ma, Dịch Khiêm Dịch Bách. Song xà, Nghê An Vi Miểu. Trái tim, Cung Lý. Quyển sách, ông chủ. Mỗi con vịt ứng với mỗi người ngồi đây. Vì sao trong phòng song xà và ác ma lại có hai người? Tám người ở đây có liên hệ gì? Có người thứ chín không nhỉ?"
Một người que (người que TYK vẽ trong cuốn sổ…) mặc chiếc tạp dề nở một nụ cười. Trên tạp dề viết "Bên trong không mặc gì". Trên đầu người que viết "Mẹ nó đáng yêu =w="
…
Mắt Cố Ngang đột nhiên nóng bừng, khóe miệng nhịn không được giương lên.
…
"Trong tủ lạnh chỉ có thể biến ra thực vật. Dao trong nhà ăn có khả năng là hung khí nhất. Sau khi mình nói câu đó, Vi Miểu đánh rơi dao xuống đất. Lưỡi dao liền biến dạng."
"Trí nhớ của mẹ nó tốt thật. Lòng đa nghi của Dịch Khiêm rất nặng. Cung Lý thích Cố Ngang."
"Một lần nữa chia phòng. Mình cùng Cố Ngang một gian, Dịch Khiêm Dịch Bách, Cung Lý, ông chủ, Nghê An Vi Miểu."
"Cố Ngang là đồng tính luyến ái. Thật đơn thuần, đối với mình có hảo cảm. Đây là câu chuyện về hai người nam chính sao?"
Hình ảnh hiện lên cảnh Tề Yên Khách mỉm cười khi giúp Cố Ngang xếp lại quần áo, viết xuống nhật ký "Cũng không tồi nha".
Hỉnh ảnh tiếp tục thay đổi, Dịch Khiêm mở tủ quần áo của Nghê An ra, mặt liền biến sắc. Tề Yên Khách cũng tiến đến mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!