Chương 50: Khoảng thời gian cuối cùng (3)

Mây mưa qua đi, hai người nằm trên giường hàn huyên một lát, liền từng người ngủ thiếp đi. Nhưng Cố Ngang rất nhanh đã lại tỉnh, thấy thời gian đã rạng sáng rồi. Cậu đột nhiên cảm thấy khát nước, vì thế nhẹ nhàng từ trong ngực Tề Yên Khách bò ra, khoác áo ngủ xuống lầu rót nước.

Khi cậu cầm cốc nước một lần nữa lên lầu, bỗng nhiên chú ý tới đèn trong phòng mẹ vẫn còn bật, từ bên trong truyền ra cuộc đối thoại nhàm chán của bộ phim truyền hình đêm khuya.

Cố Ngang đi qua, phát hiện trong phòng chỉ có một mình mẹ. Ba dượng còn chưa trở lại.

"Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ? Đang chờ ba sao?" Cố Ngang ngồi xuống bên giường, nhìn người mẹ mang vẻ mặt mệt mỏi.

"Ừ, ông ấy bảo đang bồi cục trưởng ăn khuya, sắp về rồi." Mẹ Cố thong thả chớp mắt, dịu dàng xoa xoa tóc Cố Ngang, "Sao con cũng chưa ngủ? Bạn học của con…"

Cố Ngang đỏ mặt: "Con đi uống nước." Do dự một chút, cậu vẫn là nhịn không được hỏi, "Mẹ, làm sao mẹ biết?"

"Biết gì?"

"… Mẹ làm sao biết được quan hệ của con với anh ấy?" Cố Ngang có chút ngượng ngùng, nhưng càng nhiều là áy náy, "Mẹ không phản đối sao?"

Mẹ Cố thở dài, sau đó lộ ra một nụ cười ôn hòa: "Có gì đâu. Con là con mẹ, con đang nghĩ gì, mẹ còn đoán không ra sao?"

Cố Ngang cảm thấy hơi bất an: "Vậy…"

"Đừng lo lắng. Ba của con, mẹ sẽ lựa lời mà nói cho ông ấy. Con từ nhỏ đã hiểu chuyện, trước khi làm việc gì đều sẽ suy xét hậu quả. Mẹ tin con biết chừng mực của mình." Mẹ Cố vẻ mặt ôn hòa, đối với cậu không có chút ý tứ trách cứ, ngược lại càng giống như đang trấn an cậu.

Hốc mắt Cố Ngang ươn ướt, không muốn mẹ nhìn thấy mình khóc, đành phải quay mặt qua chỗ khác: "Vâng, con biết."

Lúc trước bị nhốt trong căn nhà đó, vô luận có nhiều khổ sở nhiều tuyệt vọng đến đâu cũng chưa bao giờ cảm thấy bản thân yếu ớt như vậy. Có lẽ bởi vì nơi này là nhà, bởi vì biết chỉ có mẹ là tuyệt đối sẽ không hại mình, cho nên một chút liền trở nên yếu đuối. Cậu nghĩ nghĩ liền rơi nước mắt, nhưng lại cảm thấy phi thường an tâm.

Trước khi kết thúc có thể trông thấy mẹ, thật tốt quá.

Cố Ngang lau nước mắt, hít sâu một hơi, làm nũng với mẹ mà nói: "Mẹ, con với mẹ cùng chờ ba về nhé, chúng ta cùng tâm sự?"

Mẹ Cố cười nói: "Được, đến đây, báo cáo tư tưởng cho mẹ đi chứ? Con cùng cậu trai kia biết nhau như thế nào? Quen nhau lâu chưa? …"

"À, bọn con quen nhau trong một tiệm bánh mì nha…" Cố Ngang nhớ tới cảnh tượng gặp nhau lần đầu tiên của hai người, khóe miệng nhịn không được giương lên.

Hai mẹ con ngồi ở bên giường, trò chuyện bình thản về những nội dung không có gì lạ, trên mặt lại đều treo một nụ cười. Ngoài cửa sổ trời đầy sao, xanh thẳm khôn cùng.

Bên ngoài, Tề Yên Khách tựa vào khung cửa, lẳng lặng lắng nghe hai người nói chuyện. Y cũng thỉnh thoảng lại giương khóe miệng, bởi vì nghe thấy chủ đề về mình. Không cần nghĩ cũng biết Cố Ngang nhất định đang rất xấu hổ.

Qua hơn nửa canh giờ, có người dùng chìa khóa mở cửa lớn dưới lầu. Hẳn là ba Cố đã về rồi. Tề Yên Khách liền một mình trở về phòng, cuối cùng thoáng nhìn cảnh tượng người đàn ông say khướt loạng choạng đi trên mặt đất.

Mẹ con Cố Ngang cũng nghe thấy tiếng vang, Mẹ Cố đứng dậy đi nghênh đón, nhìn thấy chồng đang say rượu cũng không giật mình, chỉ bình tĩnh mà đỡ ông vào phòng.

"Ba." Cố Ngang kêu một tiếng.

"…" Ba Cố mơ hồ không rõ mà than thở vài câu, liền nặng nề ngã xuống giường. Không quá vài giây đồng hồ liền phát ra tiếng ngáy rung trời.

Mẹ Cố đối với điều này đã tập mãi thành quen, vội xoay người đi vào buồng vệ sinh cầm khăn ấm ra lau người cho chồng. Ngực Cố Ngang bỗng thấy ngột ngạt, đột nhiên có chút áy náy. Cậu chỉ biết ba dượng thường xuyên về muộn, lại chưa bao giờ nghĩ đến mọi khi mẹ một mình ứng phó với ông chồng say đến bất tỉnh này như thế nào.

Bởi vì sáng phải đến trường nên mỗi ngày đều sẽ ngủ sớm, bởi vì phải đến trường nên rất nhiều việc nhỏ cậu có thể giúp mẹ đều bị quên mất. Cậu hiện tại là một học sinh nhưng trước vẫn là con trai của mẹ, làm sao có thể bởi vì "con muốn đọc sách" mà khoanh tay bàng quan được?

Ôm ấp áy náy, Cố Ngang yên lặng đoạt lấy cái khăn trong tay mẹ, chủ động lau thân thể dấp dính của ba dượng. Mẹ cậu ngẩn người, rồi lại vui mừng mà mỉm cười, không nói gì, sau đó cùng cậu thay áo ngủ sạch sẽ cho ông.

Gây sức ép xong, hai người cả người toàn mồ hôi. Mẹ Cố nhìn con trai đem khăn giặt sạch, cười nói: "Con trai mẹ thật sự đã trưởng thành rồi."

Cố Ngang có chút xấu hổ, nói: "Con trở về ngủ đây, mẹ cũng đi ngủ sớm một chút."

Tuy là nói vậy, tiếng ngáy của ba dượng to như sấm, chỉ sợ mẹ lại phải nghênh đón một đêm không ngủ rồi. Cố Ngang trong lòng yên lặng thở dài, cùng mẹ nói ngủ ngon xong thì về phòng mình.

Tề Yên Khách tựa bên giường, mỉm cười nhìn cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!