Chương 5: (Vô Đề)

Cuối cùng, Dịch Khiêm vẫn cự tuyệt ở chung. Đối với hắn, sự riêng tư của Dịch Bách là quan trọng nhất. Huống chi, phải chung đụng với một đám người chỉ mới quen biết nửa ngày, chắc chắn không khỏi cảm thấy xấu hổ. Cố Ngang đành phải nhượng bộ, đề nghị hai người một phòng, như vậy sẽ an toàn hơn.

Sắp xếp phòng, ngược lại không thành vấn đề. Hai cô gái một gian, Vi Miểu cùng thầy giáo Nghê An một gian, Dịch Khiêm và Tề Yên Khách không hợp nhau, đương nhiên không thể bắt hai người bọn họ ở chung. Vì vậy phương án lựa chọn chỉ có một.

Ngay khi Cố Ngang mở cửa phòng ra, nhìn đến Tề Yên Khách ôm thảm và quần áo tiến vào, đột nhiên nảy sinh một loại cảm giác thật vi diệu.

Tề Yên Khách bỏ đống đồ xuống, nhìn ngó xung quanh. Tầm mắt cuối cùng dừng lại nơi tấm kính mờ thông với nhà tắm.

_"…A, cửa masa." Y trừng mắt nhìn, cười rộ lên "Nếu đụng phải nước, sẽ trở nên bán trong suốt."

Cố Ngang lập tức tưởng tượng ra hình ảnh Tề Yên Khách tắm rửa bên trong, đầu óc nhất thời "oanh" một tiếng, hai má đỏ rần.

_"…Tôi không có quyền lựa chọn a." Cậu nhỏ giọng than thở "Vừa tỉnh dậy đã ở đây…Thật sự không còn cách nào khác…"

Tề Yên Khách cười tủm tỉm nhìn cậu, đột nhiên rút ra quyển sổ, cầm bút viết

_"…Anh ghi gì vậy?" Tuyệt đối không phải thứ tốt!

Tề Yên Khách thản nhiên đáp "Mẹ nó là đồng tính luyến ái."

Đừng nói trắng ra như vậy được không!

Cố Ngang run rẩy khóe miệng hỏi "Làm sao anh biết?"

_"Cậu đỏ mặt." Tề Yên Khách giơ tay lên, chọt chọt mặt mình "Đối với nam sinh dị tính luyến, cho dù cùng nhau tắm rửa cũng không gọi là cái gì. Nhưng đồng tính luyến thì khác…A, còn có.." Y lại cười tủm tỉm cúi đầu hí hoáy "Mẹ nó rất dễ thẹn thùng."

Đã bảo đừng nói kiểu đó nữa mà!

Này này, không cần cái gì cũng ghi lại được không! Bị kẻ khác thấy thì làm sao bây giờ!

Cố Ngang xoay người đóng cửa lại, ho khan một tiếng "Thôi, cho dù tôi không thừa nhận, chắc gì anh đã tin. À…anh hiểu. Chuyện này chỉ mình anh biết là được, đừng nói ra ngoài."

_"Ừ." Tề Yên Khách gật đầu "Tôi hiểu."

_"A…" Cố Ngang liếc mắt nhìn chiếc giường chật hẹp, "Nếu anh muốn, tôi có thể ngủ dưới đất."

Tề Yên Khách cười hỏi "Sợ gì? Sợ cậu thao tôi sao?"

…. Bị anh nói như vậy, tôi đột nhiên bắt đầu lo lắng sẽ bị anh thao a!

Cố Ngang cưỡng chế gào thét trong lòng, dùng sức nhắc nhở bản thân phải chú ý hình tượng. Cậu hít sâu một hơi, tiêu sái vuốt tóc "Yên tâm, anh không phải đối tượng của tôi."

_"Cậu thích mẫu người nào?" Tề Yên Khách tò mò

Cố Ngang bỗng nhớ tới mối tình đầu của mình. Người kia sở hữu một đôi tay rắn chắn có thể đánh bay quả bóng, người kia sẽ ngại ngùng nở nụ cười. Sau đó, người kia lại nói giữa bọn họ chỉ là bạn bè bình thường, tiếp theo liền sạch sẽ lưu loát mà chuyển trường.

Chỉ còn mình cậu ở lại, bị mọi người chế nhạo.

Bắt gặp vẻ cô đơn mất mác trên mặt Cố Ngang, Tề Yên Khách trừng mắt nhìn, nghiêm túc quan sát.

Cố Ngang giật mình hồi thần, xấu hổ cười cười "Tôi cũng không biết nữa. Rất lâu rồi không gặp được người mình thích, đã quên mất cảm giác ấy."

_"Vi Miểu thì sao?" Tề Yên Khách hỏi

Cố Ngang nhíu mày "Anh sẽ không cho rằng tôi lợi dụng Vi Miểu chứ?"

_"Nếu mẹ nó cũng "cưng" tôi như thế, tôi nhất định sẽ yêu cậu mất." Tề Yên Khách mỉm cười

Cố Ngang vô lực nói "Nếu anh là một đứa bé chậm phát triển, tôi nhất định sẽ càng yêu thương anh. Vi Miểu ngây thơ vô tri vô giác, đừng nói em ấy như vậy được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!