Hai người quấn quýt triền miên, thẳng đến khi cửa phòng bị mở ra một chút.
Cố Ngang chấn động, nhanh chóng buông tay. Tề Yên Khách thì rất bình tĩnh tự nhiên mà đứng dậy, quay đầu lại nhìn cửa phòng.
"…" Mẹ Cố đứng ở cửa, trong tay bưng một đĩa hoa quả. Nhìn thấy Cố Ngang mặt đỏ như quả cà chua, bà bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài, "Rất nhanh sẽ được ăn thôi, đừng quá nóng vội như vậy."
Nói xong để đĩa hoa quả xuống rồi rời đi.
Cố Ngang nghẹn họng nhìn trân trối. Tề Yên Khách đi qua cầm lấy đĩa trái cây, đưa tới trước mặt Cố Ngang. Trái tim Cố Ngang vẫn còn đang phù phù nhảy loạn, một hồi lâu sau mới hoãn lại sức lực, hoài nghi mà nói: "Vừa rồi… Là mẹ em?"
Tề Yên Khách gật gật đầu.
"Mẹ em nói… Rất nhanh sẽ được ăn thôi … Đừng nóng vội… như vậy?"
Tề Yên Khách gật đầu.
"… Mẹ kiếp!" Cố Ngang giật mình, đều quên hết cả thẹn thùng, "Mẹ em cư nhiên lại bình tĩnh như vậy! Con của bà đang bị đàn ông đè đó!"
Tề Yên Khách bật cười ra tiếng, bỏ một miếng táo vào miệng cậu. Cố Ngang một bên nhai nuốt một bên còn lẩm bẩm nói: "Thế giới này thật là đáng sợ! Chẳng lẽ bà đã sớm biết em là gay? Không có khả năng a em như vậy phải làm bà giận lắm chứ làm sao bà lại biết được…"
Tề Yên Khách chỉ cười không nói.
Bữa tối ngoài Cố Ngang cùng Tề Yên Khách chỉ có mẹ Cố, ba Cố đang xã giao bên ngoài, nhất thời cũng chưa về. Cố Ngang ăn cơm dì Ngô nấu, trong lòng lại là hàng vạn hàng nghìn cảm xúc. Tính ra bị nhốt ở nơi đó bất quá cũng có vài ngày, nhưng tại sao lại cảm giác như đã qua lâu lắm rồi?
Sau bữa tối, dì Ngô đi sắp xếp lại phòng cho khách. Cố Ngang rối rắm một chút, vừa không muốn cùng Tề Yên Khách tách ra vừa xấu hổ không dám mở miệng, may mà mẹ đúng lúc phân phó dì Ngô không cần sắp xếp để hai người họ ở chung, nhưng điều này lại làm cho Cố Ngang càng thêm xấu hổ.
Mẹ à mẹ hà tất nóng lòng tạo ra cơ hội lên giường cho con! Con của mẹ chính là người bị đè đó! Đừng có tùy tiện đem cúc hoa của con giao cho người khác chứ!
Tề Yên Khách thấy Cố Ngang xấu hổ, liền viết một tờ giấy cho cậu: "Đi dạo đi."
Cố Ngang nhanh chóng gật đầu.
Đã lâu không hít thở không khí trong lành rồi. Ban đêm cùng ban ngày bất đồng, không khí tản ra một cỗ khí vị ẩm ướt mà ấm áp, khiến người ta cảm thấy cả người lỗ chân lông đều giãn ra. Hai người nắm tay, chậm rãi đi xuống phố, nhìn những ánh đèn đường cùng người đi bộ, nhìn bầu trời hôn ám giữa những tòa nhà cao vút, tâm trí trở nên vô cùng bình tĩnh.
Không cần ngôn ngữ, chỉ cần đi gần bên người kia liền có thể cảm giác được tâm ý của nhau. Nhiệt độ cơ thể nhẹ nhàng từ lòng bàn tay truyền lại, vai sóng vai, bị người khác liếc mắt cũng chẳng buồn để ý.
Ban đêm khiến người ta cảm thấy an toàn, tâm cũng theo đó mà yên tĩnh và thanh bình.
Cố Ngang thả chậm hơi thở, nhìn ngã tư ở phía xa xa. Con đường dài như vậy, nếu hai người họ có thể cứ tiếp tục mà đi tới thì thật tốt.
Nhưng mà…
Cậu nhịn không được mà nhìn về một ngã rẽ. Quẹo phải đi thêm một nửa đường là tới nhà Vi Miểu.
Đứng trước cột đèn xanh đèn đỏ, Cố Ngang do dự, ánh mắt nhìn chằm chằm con số không ngừng đếm ngược, vẫn không hạ được quyết tâm. Thẳng đến khi đèn đỏ biến trở về đèn xanh, Tề Yên Khách bước ra một bước, Cố Ngang rốt cuộc quyết định không đề cập tới nữa, đi theo Tề Yên Khách qua đường cái.
"…" Trong một căn phòng tối tăm, hai giọt nước mắt theo hai má thiếu niên lăn xuống. Thiếu niên lại cố gắng mà giương khóe miệng, ngay cả lệ quang lấp láy trong ánh mắt cũng cũng mang ý cười vui vẻ.
Tề Yên Khách dùng sức cầm tay Cố Ngang, Cố Ngang kinh ngạc nhìn qua. Tề Yên Khách lại du du mỉm cười, không đưa ra bất luận lời giải thích nào.
Khó có thể tưởng tượng, đi một đường tới tận đây hai người một câu cũng chưa nói, thế nhưng một chút cũng không cảm thấy nhàm chán. Cố Ngang bỗng nhiên có loại ảo giác hai người đã ở bên nhau rất rất lâu rồi.
Nếu như có thể cứ cùng nhau đi như thế này thì tốt rồi. Có thể luôn luôn ở bên nhau thì tốt rồi.
Tuy không tin thần thánh có tồn tại, nhưng hiện tại thật sự rất muốn cầu nguyện.
Nếu như có thể cùng y, tiếp tục đi như vậy thì tốt rồi.
"…" Thiếu niên cuộn mình trong góc ôm chặt đầu gối, mỉm cười mà chảy nước mắt, "… Đây là nguyện vọng của anh sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!